15:15 21/08/2019

Bài 3: Bi kịch của phong trào “lấy chồng ngoại”: Những đứa trẻ Việt kiều vô thừa nhận

Những mặt tích cực của việc xuất ngoại lấy chồng ai cũng đã thấy… xây nhà, mua xe, có của ăn của để. Nhưng, bên cạnh những cô gái may mắn ấy thì cũng có không ít phụ nữ đã gặp phải cảnh trớ trêu, bỏ không được mà ở cũng không xong.

Vỡ mộng nơi đất khách

Đặt chân vào thủ phủ “xuất khẩu cô dâu” ở đất Hải Phòng người ta cứ ngỡ như mình đang đi trên một con phố sầm uất. Nhà cao tầng mọc lên san sát, đường bê tông xương cá thênh thang, xe ô tô đủ loại ra vào. Tất cả đều nhờ vào những khoản viện trợ từ các cô gái lấy chồng ngoại đã và đang mang lại những điều tích cực. Bởi trước đó, tại những ngôi làng này một thời được coi là vùng trũng, kinh tế thuộc dạng nghèo nhất nhì huyện.

Thế nhưng, người ngoài chẳng phải ai cũng nhận ra được mặt trái của việc ồ ạt xuất ngoại lấy chồng. Bà Bùi Thị Út (Nguyên Chủ tịch Hội phụ nữ xã Đại Hợp, Kiến Thuỵ) thở dài: “Thực sự, không phải tất cả đều màu hồng đâu. Cái gì cũng có giá của nó cả. Nhiều câu chuyện éo le, nhiều cú vấp ngã lắm. Mỗi khi xảy ra chuyện, tôi thương các cháu lắm. Nhưng, các cháu đều có nguyện vọng đi lấy chồng Tây, chúng tôi cũng đã vận động giảng giải nhiều mà không được nên đành chấp nhận”.

Bi kịch của phong trào “lấy chồng ngoại”: Những đứa trẻ Việt kiều vô thừa nhận
Hình ảnh người chồng Hàn Quốc đánh vợ là người Việt Nam gần đây khiến nhiều người phẫn nộ.

Chấp nhận sang tận xứ người làm dâu, có nghĩa là các cô gái chấp nhận chơi một canh bạc lớn. Bởi, họ sẽ không biết gì về người chồng sắp cưới, có biết thì cũng chỉ đôi chút thông tin qua người môi giới. Vì thế, lấy chồng hơn cả vài chục tuổi, thậm chí là chồng bị bệnh down, bại liệt, chồng vô công rồi nghề, nát rượu…cũng không hiếm gặp ở xã Đại Hợp.

Bà Út kể: “Con bé Đoàn Thị Giang ở thôn Đông Tác kết hôn với anh chồng người Đài Loan năm 2009. Nó chỉ nghe người môi giới nói là anh chồng làm kỹ sư xây dựng, giám đốc doanh nghiệp gì đó. Nó tưởng là ngon lành. Ai dè, sang bên ấy, hóa ra anh chồng là công nhân phụ hồ. Gia đình nhà chồng lại nghèo túng, vất vả. Thế nên nó chán. Ở được một năm thì nó bỏ ra ngoài, vì không chịu nổi. Sau đấy, nó lại cặp với một người đàn ông ngoại quốc khác, lại lấy ông ta. Cuộc sống của nó thế là trôi nổi lắm”.
Bài 2: Bi kịch của phong trào “lấy chồng ngoại”:  Những hệ luỵ dở khóc dở cười

Bài 2: Bi kịch của phong trào “lấy chồng ngoại”: Những hệ luỵ dở khóc dở cười

“Cơn bão” lấy chồng ngoại còn chưa kết thúc nhưng hệ luỵ của nó đã hiện hữu khiến người dân đứng ngồi không yên. Những câu chuyện tưởng như hài hước ấy đang dần trở thành vấn đề đáng ngại mà chính quyền địa phương cũng đành bất lực.

Chồng nghèo, già cả đã là một “tai nạn” đáng buồn khi đi lấy chồng ngoại, song chẳng may các cô gái Việt nên duyên với anh chồng bệnh tật thì nỗi cay đắng còn khủng khiếp hơn. Như trường hợp chị Nguyễn Thị Minh đã quyết định theo chồng ngoại chỉ sau 1 lần gặp mặt. Ngày cưới, cả họ vui mừng thì cũng là ngày chị Mình chán nản và đau khổ. Anh chồng cứ ngây ngây ngô ngô, ai hỏi cũng không có phản ứng gì, đến đeo nhẫn cưới cho vợ cũng phải nhờ đến người môi giới. Mọi người trong gia đình cũng mơ màng nhận ra sự bất thường của chú rể, nhưng đều tặc lưỡi động viên nhau đó là do bất đồng về ngôn ngữ.

Khi sang bên nước bạn, bắt đầu cuộc đời làm vợ thì chị Minh mới chính thức biết chồng mình bị bệnh down. Quá đau đớn, buồn chán chị Minh đã nảy ra ý định quyên sinh. Biết được tâm trạng của con dâu người Việt, gia đình nhà chồng quyết định cho chị Minh ly hôn. Sau khi chia tay người chồng bệnh tật, chị Minh không trở về Việt Nam mà tiếp tục kết hôn với mội người đàn ông khác. Chẳng khấm khá hơn nhưng chị cũng gọi là có một người chồng lành lặn.

Hôn nhân đổ vỡ vẫn cố bám víu nơi xứ người

Đã rất nhiều cô gái hôn nhân đổ vỡ nhưng lại chưa muốn trở về Việt Nam, họ gửi con cái cho ông bà ngoại rồi lại sang nước ngoài kiếm tìm hạnh phúc. Chúng ta đều biết, người khổ nhất chính là những đứa trẻ ngoại quốc chính hiệu. Chúng mang quốc tịch nước ngoài, tên nước ngoài, đôi khi còn không biết nói cả tiếng Việt. Ngoài ra, nhiều trường hợp do bố mẹ bận làm ăn ở nước ngoài, không còn thời gian nuôi được con nhỏ, các cô gái đành bế con về cho ông bà nuôi giúp.

Bi kịch của phong trào “lấy chồng ngoại”: Những đứa trẻ Việt kiều vô thừa nhận
Cậu bé Kiệt mang trong mình 2 dòng máu ngơ ngác lớn lên ở vùng quê xứ biển Việt Nam.

Những cô bé, cậu bé mang trong người hai dòng máu ngơ ngác lớn lên ở vùng quê xứ biển. Trong visa, các cháu mang những cái tên nước ngoài, song về quê ngoại, những Việt kiều bé nhỏ này đều trở thành “thằng Bin”, “thằng Kiệt”, “cái Trúc”, “cái Mai”... Cứ nửa năm, ông bà ngoại già nua lại tất tả mang visa lên thành phố để xin gia hạn thị thực cho các cháu. Hầu hết các cháu ở với ông bà ngoại đến lúc 6 tuổi, song hiếm hoi cũng có những cháu bé nhờ sự đùm bọc của ông bà theo dạng “vô thời hạn”.

Bi kịch của phong trào “lấy chồng ngoại”: Những đứa trẻ Việt kiều vô thừa nhận
Cứ nửa năm ông bà ngoại bé Kiệt phải mang visa của cháu lên thành phố để xin gia hạn thị thực.

Cháu Dương Gia Kiệt là một ví dụ điển hình. Cậu bé mang quốc tịch Đài Loan, nhưng đã ở Việt Nam từ bé. Cậu bé ở với ông bà ngoại để chờ... bố chết, hoặc ít nhất là bố già cả quá, không đi lại, làm việc được. Chuyện tưởng như đùa, song lại là sự thật. Số là, mẹ của cậu bé là chị Phạm Thị Oanh, SN 1982. Chị Oanh lấy ông chồng Đài Loan chỉ kém bố đẻ 1 tuổi. Người chồng hiện nay già yếu quá, chỉ nhúc nhắc đi lại trong nhà. Chị Oanh lo lắng lắm, một khi chồng qua đời, chị sẽ sống thế nào ở xứ người? Vì thế, chị gom góp tài sản, mua một mảnh đất ở Đại Hợp, xây nhà cửa đàng hoàng và đưa con trai về cho ông bà ngoại nuôi. Chẳng may người chồng không còn, chị sẽ về Việt Nam để làm một bà Việt kiều giàu có, đủ đầy.

Tính toán của chị Oanh là một bước đi chắc chắn chuẩn bị cho cuộc sống sau này. Nhưng không phải cô gái nào ở Đại Hợp cũng có điều kiện kinh tế mạnh như chị Oanh để tính đường lui cho mình. Chỉ mong rằng, các cô sẽ tìm được bến đậu yên vui hòng ấm lòng những người cha mẹ già cả, những đứa bé thơ dại hàng ngày vẫn mong ngóng tin từ xứ người.

Bà Lương Thị Ngân - Chủ tịch Hội phụ Liên hiệp Phụ nữ huyện Kiến Thụy (Hải Phòng) cho biết: “Tình trạng các cô dâu ở Kiến Thuỵ lấy chồng nước ngoài 1, 2 nay đã giảm hơn rất nhiều so với những năm trước đó. Hầu hết những trường hợp lấy chồng nước ngoài thời gian gần đây thì đều qua giới thiệu của người quen biết chứ không phải qua mai mối. Đối với những cô dâu lấy chồng nước ngoài chúng tôi đến tận nơi và hỏi xem việc kết hôn này có tự nguyện hay không, có bị ai ép buộc không. Khi họ nói là tự nguyện thì chúng tôi sẽ tư vấn và giới thiệu cho họ đến những địa chỉ uy tín để học nghề, học nấu ăn, học cả về phong tục tập quán của đất nước mà họ chuẩn bị đến. 

Trước kia phụ nữ xuất ngoại lấy chồng chủ yếu là vì nhu cầu kinh tế nhưng bây giờ ở nhà họ cũng có việc làm. Một nguyên nhân khác cũng khiến tình trạng lấy chồng nước ngoài giảm xuống là bởi họ tận mắt chứng kiến những trường hợp cô dâu trước đó lấy chồng nước ngoài nhưng không được như mong đợi nên khi về họ cũng bảo nhau. Bản thân hội phụ nữ của huyện cũng làm rất tốt công tác tuyên truyền như xây dựng mô hình phòng chống buôn bán phụ nữ, trẻ em. Ngoài ra Hội cũng thành lập Nhóm Đồng Đẳng, nhóm này hỗ trợ cả những phụ nữ lấy chồng ngoại quốc hoặc bị lừa bán trở về. Chúng tôi vừa động viên, vừa tạo điều kiện cả về công ăn việc làm cho họ”.

Q. A