Gia đình có một thành viên là người khiếm thị đã thấy thật khó khăn và gặp nhiều thách thức trong cuộc sống. Ấy vậy mà ngay tại huyện Phú Xuyên, Hà Nội, nhiều gia đình có đến 2 hoặc 3 thành viên đều bị hỏng mắt thì ai cũng hiểu sự khó khăn, thách thức kia càng tăng lên gấp bội. Họ đang sống một cuộc sống vô cùng chật vật, họ phải nỗ lực từng ngày để mưu sinh, để chữa bệnh, kiếm “đồng cơm, đồng cháo” nuôi sống bản thân và gia đình mình …
Được sự giới thiệu, chỉ dẫn của chị Trần Việt Anh – Chủ tịch Hội người mù huyện Phú Xuyên, điểm dừng chân đầu tiên của chúng tôi là gia đình em Nguyễn Thị Ngọc Anh (sinh năm 2006), ở thôn Nam Phú, xã Nam Phong. Hình ảnh vô cùng xúc động trước mắt chúng tôi là cảnh người bà nội 65 tuổi – Đỗ Thị Thắt đang chăm sóc đứa cháu khiếm thị còn thơ dại.
Theo lời kể của bà Đỗ Thị Thắt thì Ngọc Anh bị hỏng mắt hoàn toàn từ nhỏ, không những thế tâm lý của Ngọc Anh cũng không bình thường, nhiều lúc cười cười, nói nói lẩm bẩm một mình. Do điều kiện sức khỏe như vậy nên Ngọc Anh chỉ ở nhà, mọi sinh hoạt hàng ngày đều nhờ bà nội trợ giúp.
Xót xa và đáng thương hơn, ngoài Ngọc Anh bị khiếm thị, gia đình em còn có bố bị hỏng một mắt, em trai út là Nguyễn Tuấn Minh 2 tuổi bị ung thư mắt. Mẹ em là lao động chính trong gia đình. Hiện nay hai bố mẹ đang là những người lao động phổ thông trên thành phố để kiếm tiền chữa trị bệnh cho em trai của Ngọc Anh.
 |
| Cảm thương trước những gia đình người khiếm thị khó khăn |
 |
Cháu Nguyễn Thị Ngọc Anh
|
 |
Bà nội giúp cháu Ngọc Anh ăn trưa
|
Chia tay bà cháu Ngọc Anh, chúng tôi tiếp tục di chuyển thực hiện công việc của mình nhưng trong lòng quặn lên với sự thương cảm về một gia đình kém may mắn trong xã hội.
Địa chỉ thứ hai của “Chuyến xe yêu thương” - chuyên mục Nhân ái đến thăm là gia đình ông Nguyễn Văn Dũng, sinh năm 1959, tại Nội Hợp – Nam Phong. Theo lời chị Việt Anh thì đây là gia đình hội viên có hoàn cảnh khó khăn nhất Hội người mù huyện Phú Xuyên. Ông Dũng bị mù hoàn toàn, tâm thần phân liệt và tai biến mạch máu não nhiều năm nay. Người em gái của ông Dũng là chị Nguyễn Thị Nhụ cũng bị khiếm thị từ nhỏ. Hai anh em sống nhờ vào tiền trợ cấp hàng tháng của nhà nước nên cuộc sống vô cùng chật vật, khó khăn. Từ khi ông Dũng bị bệnh nặng thì mọi việc trong gia đình đều nhờ vào sự giúp đỡ của bà con, hàng xóm láng giềng xung quanh.
 |
Ông Nguyễn Văn Dũng
|
 |
Chị Nguyễn Thị Nhụ mắt kém giúp anh trai Nguyễn Văn Dũng đi lại
|
 |
Chị Nhụ nâng anh trai ngồi dậy
|
Sự éo le của một gia đình người khiếm thị khác tại Phú Xuyên trong hành trình tác nghiệp của chúng tôi đã làm cho mọi thành viên trong đoàn đều phải rơi nước mắt. Đó là trường hợp của gia đình ông Nguyễn Văn Hòa, ở Nhân Vực – Văn Nhân. Ông Hòa sinh năm 1952, bị khiếm thị từ nhỏ. Đau đớn hơn khi cách đây không lâu, vợ và con ông bị tai nạn rồi qua đời. Hiện ông sống với mẹ già 93 tuổi trong một ngôi nhà chưa được 10m2. Cuộc sống của mẹ con ông rất khó khăn. Chi phí hàng ngày của ông dựa vào trợ cấp hàng tháng 525.000 đồng. Ông không tự phục cụ được bản thân. Sinh hoạt hàng ngày ông đều phải nhờ vào sự giúp đỡ của mẹ già.
 |
Ông Nguyễn Văn Hòa
|
 |
Mẹ già giúp con trai rót nước uống
|
 |
| Cảm thương trước những gia đình người khiếm thị khó khăn |
 |
Ông Nguyễn văn Hòa với căn phòng gần 10 m2
|
Đây là 3 trong số rất nhiều hoàn cảnh gia đình người khiếm thị đặc biệt khó khăn trong xã hội rất cần sự chung tay giúp đỡ của các nhà hảo tâm, các cá nhân, tổ chức thiện nguyện để họ có một cuộc sống tốt hơn, có nghị lực vượt qua khiếm khuyết, vươn lên hòa nhập với cộng đồng.
Thành Nguyễn