Đời sống - Tiêu dùng

18:14 12/07/2025

Chợ mạng nhộn nhịp 'săn' lợn bệnh – Thịt bẩn len lỏi vào mâm cơm

Mỗi ngày, hàng tấn lợn ốm, chết vẫn bị thu mua, sơ chế và tuồn ra thị trường mà không qua kiểm dịch. Hoạt động này diễn ra công khai trên mạng xã hội, tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn thực phẩm và bùng phát dịch bệnh, đe dọa sức khỏe cộng đồng.  

Thủ đoạn táng tận lương tâm giữa chợ người

Một đường dây giết mổ và tiêu thụ lợn chết, lợn bệnh với quy mô lớn, hoạt động nhiều năm tại Hà Nội, vừa bị Công an TP Hà Nội bóc trần vào tối 8/7. Cảnh tượng ghê tởm phía sau những bàn thịt đỏ au tại các chợ đầu mối như Phùng Khoang, Thường Tín là những xác lợn nhiễm dịch tả Châu Phi được mổ phanh trong đêm, tẩm tiết cho “tươi”, rồi đội lốt thịt sạch bày bán tràn lan.

Vụ việc được phát hiện sau thời gian mật phục, theo dõi từ phản ánh của người dân. Đường dây này hoạt động tinh vi, kín kẽ: giết mổ ban đêm, cảnh giới nhiều lớp, vận chuyển thịt qua đường làng để né kiểm tra, sau đó trà trộn vào thịt sạch tại các chợ lớn. Dưới lớp vỏ “giá rẻ bất ngờ” là nguồn lây bệnh chết người.

Chợ mạng nhộn nhịp săn lợn bệnh – Thịt bẩn len lỏi vào mâm cơm
Những con lợn mang bệnh tại lò mổ mới đây bị Công an TP Hà Nội triệt phá.

Ngày 30/6, cơ sở giết mổ của Lê Văn Tươi (SN 1994, xã Thường Tín) bị kiểm tra, thu giữ 45 con lợn sống nghi nhiễm dịch, hơn 1 tấn thịt và nội tạng đang chuẩn bị đưa đi tiêu thụ. Tươi thừa nhận mua gom lợn bệnh với giá 35.000–40.000 đồng/kg, mổ từ nửa đêm đến rạng sáng, rồi bán ra thị trường với giá gấp rưỡi.

Cùng ngày, một mắt xích khác là Đặng Văn Huy cũng bị xác định là người thu gom lợn chết từ các huyện ngoại thành và các tỉnh lân cận đưa về cho Tươi. Việc giết mổ diễn ra công khai trong khuôn viên nhà ở, không giấy phép, không kiểm dịch, nhưng thịt vẫn đều đặn chảy về chợ mỗi ngày.

Tiếp tục kiểm tra chợ Phùng Khoang ngày 1/7, lực lượng chức năng phát hiện tại kiot của Dư Đình Hợi hơn 360kg thịt lợn đổi màu, bốc mùi hôi. Hợi khai nhận mua lợn chết từ Hòa Bình và các vùng ven Hà Nội với giá 20.000 đồng/kg, mang về nhà mổ, rồi dùng xe tải chuyển ra chợ tiêu thụ. Để đánh lừa người mua, vợ chồng Hợi tẩm tiết lợn lên thịt bệnh, bày bán lẫn với thịt tươi.

Một trường hợp khác, Nguyễn Viết Chiếm, cũng tại Hòa Xá đã dùng thủ đoạn tương tự để phân phối gần 1 tấn thịt mỗi ngày ra các chợ, cửa hàng, bếp ăn tập thể. Cả hai đều không có bất kỳ giấy tờ kiểm dịch, giết mổ nào. Mỗi ngày, trung bình hơn 50 con lợn chết được “phù phép” thành thực phẩm.

Chợ mạng nhộn nhịp săn lợn bệnh – Thịt bẩn len lỏi vào mâm cơm
 Đối tượng Nguyễn Văn Tươi tại cơ quan công an.

Kết quả xét nghiệm các mẫu thịt và nội tạng đều dương tính với virus ASF, bệnh truyền nhiễm cực kỳ nguy hiểm ở lợn, sản phẩm buộc phải tiêu hủy tuyệt đối. Thế nhưng, những kẻ buôn thịt bẩn vẫn ngang nhiên trục lợi, bất chấp nguy cơ lan truyền dịch bệnh và đe dọa sức khỏe cộng đồng.

Ngày 2 và 3/7, Công an TP Hà Nội đã ra lệnh giữ người trong trường hợp khẩn cấp, bắt giữ Lê Văn Tươi, Đặng Văn Huy, Dư Đình Hợi và Nguyễn Viết Chiếm. Đến ngày 8/7, cơ quan điều tra chính thức khởi tố vụ án hình sự về tội “Vi phạm quy định về an toàn thực phẩm” theo Điều 317 Bộ luật Hình sự, đồng thời tiếp tục mở rộng điều tra chuỗi tiêu thụ thịt bẩn.

Đại diện Công an TP Hà Nội khẳng định: Vụ việc cho thấy mức độ liều lĩnh, coi thường pháp luật và đạo đức của các đối tượng. Họ không chỉ đầu độc bữa ăn của người dân, mà còn âm thầm gieo rắc hiểm họa dịch bệnh. Đây không còn là hành vi buôn bán bất chính, mà là tội ác trắng trợn.

Người dân được khuyến cáo chỉ mua thịt có dấu kiểm dịch rõ ràng, từ cơ sở được cấp phép; đồng thời mạnh dạn tố giác hành vi buôn bán thịt bẩn để góp phần bảo vệ chính gia đình mình. Trong cuộc chiến này, im lặng đồng nghĩa với tiếp tay cho kẻ giết người không dao.

Chợ mạng đỏ lửa săn lợn chết

Chỉ cần vài thao tác tìm kiếm đơn giản với cụm từ “thu mua lợn ốm” trên Facebook, người ta sẽ rùng mình khi chứng kiến một "chợ đen" sống động giữa thanh thiên bạch nhật.

Hàng loạt hội nhóm hiện ra: “Thu mua lợn bệnh giá cao”, “Mua bán lợn ốm miền Bắc”, “Hội thu mua lợn chạm chết”… Kèm theo đó là vô số lời rao rợn người, không chút giấu giếm: “Chuyên bắt lợn bỏ ăn, chạm chết, sốt đổ”, “Lợn thải, lợn dịch, lợn què quặt em ôm tất”, “Không kén hàng, bao xe tận nơi”. Mỗi con lợn bệnh được chào đón như một món hàng béo bở – không phải để tiêu hủy, mà để lên bàn ăn người khác.

Trong vai người nuôi lợn muốn bán tháo đàn vì dịch bệnh, phóng viên chúng tôi gọi vào một số điện thoại đăng công khai trên mạng. Đầu dây bên kia là giọng đàn ông đặc sệt vùng Ba Vì, dè chừng nhưng không từ chối: “Giờ công an làm gắt lắm, chị muốn bán thì quay video gửi zalo. Nhưng nhớ là phải bán cả đàn. Bán lẻ vài con không bõ công xuống bắt”. Nói cách khác: thịt bệnh bán sỉ, bán buôn như một ngành nghề công khai giữa thời bình.

Chợ mạng nhộn nhịp săn lợn bệnh – Thịt bẩn len lỏi vào mâm cơm
Không khó khăn gì để tìm được những "con buôn" chuyên thu mua lợn ốm, chết trên mạng xã hội.

Liên hệ với một đầu mối khác ở Thái Nguyên, người tự xưng tên P., giới thiệu mình có thâm niên hơn 10 năm làm “nghề lợn ốm”. Anh ta nói rành rọt, không chút giấu diếm: “Bọn em chuyên đổ hàng cho mấy căng tin công ty ở Hà Nội, Bắc Ninh, Hưng Yên. Dịch dã đang bùng, hàng tồn nhiều, giá rẻ, bán thì dễ chứ tiêu thụ giờ khó vì mấy nhà ăn giờ sợ quá, không nhập nữa”. P. báo giá cụ thể: lợn ốm 50–70kg chỉ 600.000–1 triệu đồng/con. “Nếu anh chốt thì quay video cho em, em canh công an lơ là rồi xuống bắt”, anh ta không quên dặn.

Còn ở Hà Nam vùng ven thủ đô – cũng có một “ông trùm” trong giới thu mua lợn chết. Nhân vật tên Q., , TP Phủ Lý, công khai nhận lợn chết qua mạng xã hội. Mỗi ngày, Q. gom hàng từ khắp nơi trong tỉnh và lân cận như Hòa Bình, Ninh Bình, Nam Định. Lợn ốm, lợn sưng phù, thậm chí đã chết, chỉ cần gửi hình, quay clip là Q. chốt giá ngay. “Lợn nặng mùi thì trừ đầu, trừ ruột, lấy mỗi nạc vai nạc mông là xong. Anh chỉ cần hàng tươi một chút, chứ mùi thì có cách xử lý”, Q. thản nhiên nói.

Trên mạng xã hội, những lời rao mua bán lợn chết không hề giảm đi. Trái lại, các “deal” còn hấp dẫn hơn với chính sách "hoa hồng" lên đến 300.000 đồng/con cho người môi giới. Không khó để bắt gặp cảnh tượng những chiếc xe tải dừng đỗ chớp nhoáng ở cổng làng, nhanh chóng bốc lợn chạm chết rồi rồ ga chạy vào bóng tối. Mỗi con lợn mang virus chết người nhưng vẫn có giá, vẫn có người bắt và vẫn có nơi tiêu thụ.

Không chỉ dừng ở hành vi thu mua, nhiều kẻ táng tận lương tâm còn biến thịt thối thành… “giò sạch”. Như vụ việc rúng động ở Đồng Nai hồi tháng 4/2025: Lê Văn Tiến và Trần Vũ Lâm bị bắt vì thu gom lợn chết, lợn thối rữa để xay làm giò chả cung cấp cho các bếp ăn công nghiệp. Cơ sở của Tiến chứa hơn 4,2 tấn thịt bốc mùi, nhiễm virus dịch tả lợn châu Phi. Những tảng thịt đáng lẽ phải tiêu hủy, lại suýt nữa được bọc nilon, gắn mác “sạch” rồi trôi thẳng vào khẩu phần ăn của công nhân, học sinh.

Chợ mạng nhộn nhịp săn lợn bệnh – Thịt bẩn len lỏi vào mâm cơm
Những "con buôn" lợn ốm, chết còn đăng tải hình ảnh thu mua số lượng lớn để tạo lòng tin với người bán.

Hành vi này, theo luật, có thể bị phạt vài triệu đến vài chục triệu đồng là quá nhẹ nếu so với cái giá phải trả bằng sức khỏe cộng đồng. Trong khi đó, lợi nhuận từ thịt bệnh lại khổng lồ: mua với giá rẻ bèo, bán ra như thịt sạch, không qua kiểm dịch, không ai kiểm soát. Chính sự hám lời của thương lái, sự tiếc của của người chăn nuôi, và sự thờ ơ của một bộ phận người tiêu dùng đã tiếp tay cho tội ác lặng thầm này.

Lợn chết không tự dưng biến mất. Chúng được giết mổ trong đêm, vận chuyển lén lút qua các ngõ làng, rồi đội lốt thịt tươi để chễm chệ trên bàn ăn, trong những mâm cơm công sở, căng tin học đường. Không ai phân biệt được đâu là thịt sạch, đâu là thịt đã nhiễm virus vì kẻ xấu đã “tẩm tiết” cho hồng, “tẩm mác” cho yên tâm.

Chừng nào còn những cú nhấp chuột rao bán “lợn ốm bao xe tận nơi”, còn những chiếc thớt “giò chả” giấu xác bệnh tật sau lớp lá chuối thơm, thì sức khỏe cộng đồng vẫn bị đe dọa từng ngày.

Đã đến lúc phải dẹp sạch chợ mạng bẩn, triệt tận gốc đường dây bẩn và đánh thẳng vào ý thức – từ người nuôi, người bán cho đến người ăn. Bởi lẽ, thứ đang bị đổ xuống nồi không chỉ là thịt mà là niềm tin, là tính mạng, là tương lai của một xã hội đang đánh cược sức khỏe vào những miếng thịt… không rõ nguồn gốc.

Quang Anh