Bạc thỏi đang được nhiều người xem là “kênh đầu tư mới” sau cơn sốt vàng miếng, nhờ giá thấp và lời quảng cáo “dễ sinh lời, rủi ro thấp”. Thế nhưng, trong khi thị trường bạc vẫn chưa được quản lý chặt chẽ, các giao dịch chủ yếu diễn ra tự phát qua mạng xã hội, không ít người đang đối mặt với nguy cơ mất tiền vì mua phải bạc giả, bạc pha tạp hoặc sập bẫy lừa đảo.
“Ánh bạc” lấp lánh rủi ro
Trong bối cảnh lãi suất tiết kiệm thấp, thị trường chứng khoán biến động và giá vàng tăng chóng mặt, nhiều người tìm đến bạc thỏi như một lựa chọn thay thế rẻ hơn vàng nhưng vẫn mang dáng dấp “kim loại quý có giá trị lâu dài”. Trên mạng xã hội, những cụm từ như “đầu tư bạc nguyên chất”, “bạc 9999 giữ giá”, “bạc đầu tư quốc tế” xuất hiện dày đặc, kèm hình ảnh các thanh bạc sáng bóng, tem mác bắt mắt và lời quảng cáo hứa hẹn lợi nhuận cao.
Song thực tế, đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng đó là một thị trường còn mờ mịt, thiếu minh bạch và tiềm ẩn hàng loạt rủi ro mà ít người mua nhận ra.
Hiện nay những hôi chơi, mua bán bạc nguyên chất xuất hiện rất nhiều trên mạng xã hội.
Không giống như vàng miếng được Nhà nước độc quyền sản xuất, cấp phép lưu thông và niêm yết giá rõ ràng, bạc thỏi ở Việt Nam hiện chưa có cơ chế quản lý cụ thể. Việc kinh doanh, nhập khẩu và giao dịch bạc vật chất chủ yếu do các cơ sở tư nhân, cá nhân tự phát thực hiện.
Chính vì thiếu hành lang pháp lý, người mua không có cơ sở pháp lý rõ ràng để bảo vệ quyền lợi nếu gặp phải hàng giả, hàng kém chất lượng hoặc tranh chấp. Nhiều người đầu tư bạc thỏi hiện nay đang hoạt động trong “vùng xám”, không vi phạm luật, nhưng cũng không được pháp luật bảo vệ.
Một chuyên gia tài chính cho biết: “Thị trường bạc ở Việt Nam gần như chưa được định hình. Không có cơ quan nào giám sát chất lượng hay chuẩn hóa giao dịch nên việc mua bạc giống như mua một món đồ sưu tầm, lời hay lỗ hoàn toàn phụ thuộc vào người bán.”
Khác với vàng, kim loại có màu và khối lượng đặc trưng, bạc dễ bị làm giả hoặc pha tạp mà mắt thường gần như không thể phân biệt.
Chỉ cần pha thêm một lượng nhỏ kim loại khác như đồng, niken hoặc kẽm, thỏi bạc vẫn có độ sáng và trọng lượng tương đương bạc nguyên chất. Nhiều đối tượng còn sử dụng bạc phủ kim loại rẻ tiền, hoặc đúc hợp kim chì, đồng rồi mạ lớp bạc mỏng để đánh lừa người mua.
Các kỹ thuật làm giả hiện nay rất tinh vi: tem niêm phong, bao bì in logo “9999”, khắc mã QR, thậm chí có cả “giấy kiểm định” giả mạo của viện đo lường. Không ít người sưu tập hoặc đầu tư tin rằng cầm trong tay thỏi bạc sáng loáng là hàng thật – cho đến khi mang đi thử mới biết đó chỉ là… hợp kim.
Điều đáng lo là, hầu hết cửa hàng nhỏ lẻ và người bán trên mạng không có thiết bị kiểm định chuyên dụng, còn người mua lại thiếu kỹ năng nhận biết. Thế nên, một khi giao dịch đã hoàn tất, việc chứng minh mình bị lừa gần như không thể.
Nếu giá vàng trong nước được niêm yết công khai và bám sát giá thế giới, thì giá bạc lại “trôi nổi” tùy nơi bán. Không có sàn giao dịch chính thức, không có bảng giá tham chiếu, người bán có thể tự đặt giá theo ý muốn, tùy vào mẫu mã, trọng lượng, hay thậm chí… cảm tính.
Ví dụ: cùng một thỏi bạc 100g, nơi này rao 3 triệu, nơi khác 3,8 triệu, chênh lệch tới hàng chục phần trăm. Khi người mua muốn bán lại, lại bị ép giá thấp hơn đáng kể vì “bạc không tinh khiết”, “thiếu giấy kiểm định”, hoặc “mã số không đúng chuẩn”.
Chính sự thiếu minh bạch về giá khiến người đầu tư không thể biết giá trị thực của tài sản mình đang nắm giữ. Tưởng rằng “bạc cũng lên theo vàng”, nhưng thực tế, giá bạc thế giới tăng 10% chưa chắc giá trong nước nhúc nhích – ngược lại, khi giá thế giới giảm, các cửa hàng lại vin vào lý do “bạc khó tiêu thụ” để giảm mạnh giá mua vào.
Một số nơi rao bán bạc thỏi kèm “giấy kiểm định” do trung tâm giám định kim loại quý cấp. Tuy nhiên, thị trường tồn tại không ít giấy tờ giả, giấy photo hoặc kiểm định của cơ sở không có tư cách pháp lý.
Đặc biệt, có những người bán sử dụng một giấy kiểm định thật cho nhiều sản phẩm khác nhau, chụp ảnh rồi gắn kèm khi rao hàng. Người mua qua mạng không được cầm tận tay, chỉ nhìn hình ảnh, nên khó phát hiện ra đây là giấy “dùng lại”.
Ngay cả khi có giấy thật, nếu người mua không hiểu rõ các chỉ số như Ag 99.99, Ag 925, fine silver, hay sterling silver, thì cũng không thể đánh giá đúng chất lượng bạc mình mua.
Những trạng thái mua bạc cũng xuất hiện khá nhiều trên các hội nhóm.
Phần lớn người mua bạc thỏi hiện nay không phải doanh nhân hay nhà sưu tập, mà là người tiêu dùng phổ thông, nghe theo lời khuyên “mua bạc giữ tiền”. Nhưng bạc khác vàng ở chỗ: bạc có giá trị công nghiệp nhiều hơn giá trị lưu trữ. Giá của nó bị chi phối bởi thị trường điện tử, năng lượng mặt trời, và sản xuất thiết bị – chứ không chỉ bởi nhu cầu đầu tư.
Do đó, mua bạc vật chất để đầu tư sinh lời ngắn hạn là cực kỳ rủi ro. Thậm chí, với chênh lệch mua – bán lớn (có thể 15–25%), người mua gần như chắc chắn lỗ nếu bán lại trong vài tháng. Nhiều người nghĩ mình “đầu tư bạc”, nhưng thực chất là mua một món hàng chưa được định giá rõ ràng, một dạng đầu cơ cảm tính hơn là đầu tư.
Sự mập mờ về chất lượng và giá trị tạo điều kiện cho các đối tượng lừa đảo nở rộ. Chúng đánh vào tâm lý “bạc giá rẻ hơn vàng, ai cũng mua được” để mời chào người mới chơi, rao hàng “chính hãng”, “hàng thanh lý gấp”, “giảm giá do nhập dư”.
Không ít nạn nhân chuyển tiền xong thì bị chặn tài khoản, hoặc nhận hàng giả mà không thể khiếu nại ở đâu.
Kênh đầu tư mới nổi giữa vùng xám pháp lý
Nếu vàng miếng nằm trong hệ thống quản lý nghiêm ngặt của Nhà nước, được sản xuất, niêm yết và kinh doanh theo quy định của Ngân hàng Nhà nước thì thị trường bạc thỏi lại gần như “tự phát”, hoạt động trong vùng xám pháp lý.
Theo các chuyên gia, hiện nay bạc chưa thuộc danh mục kim loại quý được Nhà nước giám sát chặt chẽ như vàng.
Không có quy định cụ thể về tiêu chuẩn bạc đầu tư, không có danh sách các cơ sở được phép kinh doanh, cũng không có cơ chế quản lý giá mua – bán.
Điều này dẫn đến hệ quả là bất kỳ cá nhân, cửa hàng nào cũng có thể nhập, chế tác và rao bán bạc thỏi, miễn là không vi phạm pháp luật hình sự. Bạc trở thành mặt hàng “mở”, ai cũng có thể kinh doanh, kiểm định hay quảng cáo theo cách riêng.
Người bán quảng cáo đây là những đồng tiền xu giới hạn, cả thế giới có 500 cái, có giấy chứng nhận hãng đi kèm.
Chính “khoảng trống” này khiến thị trường thiếu minh bạch, tạo điều kiện cho hàng giả, hàng kém chất lượng và lừa đảo len lỏi vào.
Một chuyên gia chính sách tài chính phân tích: “Nhà nước chỉ quản lý thị trường vàng miếng, ngoại tệ, chứ chưa có cơ chế với bạc hay bạch kim. Đây là lỗ hổng khiến người dân lầm tưởng mọi kim loại quý đều có giá trị được bảo chứng. Thực tế, bạc thỏi ở Việt Nam vẫn là hàng hóa dân sự thông thường, không có cơ quan nào chịu trách nhiệm khi xảy ra tranh chấp.”
Khác với vàng, có SJC, PNJ, DOJI, Bảo Tín Minh Châu… là các thương hiệu được cấp phép và giám định rõ ràng, thì bạc thỏi gần như không có chuẩn kiểm định quốc gia.
Mỗi cơ sở sản xuất tự khắc tem, mã số, in chữ “9999” hay “pure silver” theo ý mình. Người mua chỉ biết tin vào chữ in trên bao bì.
Một số nơi phát hành “giấy kiểm định” nội bộ – thực chất chỉ là tờ phiếu in ra từ máy tính, không có giá trị pháp lý.
Điều này khiến người tiêu dùng không thể xác minh được nguồn gốc và chất lượng. Dù có khiếu nại, các cơ quan chức năng cũng khó vào cuộc vì không có khung pháp lý quy định rõ thế nào là “bạc thỏi thật”, thế nào là “hàng đầu tư chuẩn”.
Người tiêu dùng hết sức cảnh giác với những giao dịch bạc thỏi trên mạng xã hội.
Phần lớn các giao dịch bạc thỏi hiện nay diễn ra ngoài hệ thống chính thống, chủ yếu qua mạng xã hội, cửa hàng nhỏ lẻ hoặc cá nhân.
Nhiều người chuyển khoản cá nhân, không hóa đơn, không biên nhận, không hợp đồng. Khi có vấn đề phát sinh, họ không thể chứng minh giao dịch, nên mất tiền cũng khó đòi.
Ngoài ra, chưa có cơ chế truy xuất nguồn gốc bạc nhập khẩu hoặc chế tác trong nước. Điều này khiến các đối tượng có thể nhập bạc công nghiệp (dùng trong linh kiện điện tử, thiết bị y tế) rồi đúc thành bạc thỏi “đầu tư” để bán với giá cao. Người mua không có cách nào phân biệt.
Giá vàng miếng trong nước được Ngân hàng Nhà nước theo dõi, điều tiết bằng các biện pháp như can thiệp nguồn cung hoặc giám sát doanh nghiệp đầu mối.
Ngược lại, bạc không thuộc diện điều tiết giá, nên giá mua – bán do thị trường tự định đoạt.
Điều này khiến giá bạc trong nước không phản ánh đúng giá bạc thế giới. Nhiều thời điểm, giá trong nước chênh lệch hàng chục phần trăm so với quốc tế, thậm chí tăng giảm trái chiều.
Người đầu tư vì thế không thể dựa vào biểu đồ giá bạc toàn cầu để dự đoán lời – lỗ, dẫn đến mua sai thời điểm, bán sai mức giá.
Chính vì thị trường thiếu kiểm soát, các đối tượng gian thương dễ dàng lợi dụng. Họ có thể tự xưng là “đại lý bạc đầu tư quốc tế”, “đối tác của hãng bạc Mỹ”, “sàn giao dịch kim loại quý toàn cầu”… mà không ai kiểm chứng.
Các hội nhóm mua bán bạc thỏi trên mạng trở thành nơi ẩn náu lý tưởng cho các chiêu trò lừa đảo. Cơ quan chức năng dù muốn can thiệp cũng gặp khó, vì không có khung pháp lý cụ thể để quy định việc buôn bán, nhập khẩu hay đầu tư bạc vật chất.
Quang Anh