10:35 02/03/2017

Hải Dương: Học sinh lớp 3 bị bạn bắn dị vật làm hỏng 1 bên mắt

“Tôi không hiểu phụ huynh còn mong muốn gì hơn nữa? Hay cứ phải cần sự quan tâm của hiệu trưởng? Công việc nhà trường không phải lúc nào cũng đến tận nhà để quan tâm từng học sinh được”, hiệu trưởng lên tiếng.

“Bà ơi! Cháu bị mù mắt rồi!”

Sự việc xảy ra với em Trương Mạnh Phúc (8 tuổi, học lớp 3C trường tiểu học Minh Hòa) từ tháng 8/2016 vừa qua. Đến thời điểm này, một bên mắt của Phúc đã không nhìn thấy gì, gia đình em còn buồn hơn vì giáo viên chủ nhiệm chỉ 1, 2 lần thăm hỏi, nhà trường thì không một lời động viên, thăm hỏi.

Chị Trương Thị Sình (45 tuổi), mẹ của bé Phúc cho hay, 9h sáng ngày 24/8/2016, vào giờ ra chơi tại trường, Phúc bị một bạn học cùng lớp tên Dương dùng nịt bắn một chiếc que xiên thịt nướng nhọn vào mắt bên phải khiến cậu bé rất đau và không thể mở được mắt.

Đến giờ vào lớp, khi được nghe các bạn báo cáo với cô Tô Thanh Thảo, giáo viên chủ nhiệm cũng là giáo viên đứng lớp hôm đó về chuyện này, cô Thảo hỏi han tình hình về mắt của bé. Nhưng nghe Phúc nói không bị sao nên cô không đưa bé xuống phòng y tế. Buổi trưa bé Phúc phải dùng 1 tay che mắt, 1 tay tự đi xe đạp về nhà.

13 giờ chiều, Phúc bất ngờ nói với bà: “Bà ơi, con bị mù mắt rồi!”. Nghe cháu nói vậy, bà cụ vội cùng người thân đưa em tới trạm y tế xã.

Lúc này, nhân viên y tế xã kiểm tra và cho biết mắt của bé đã bị rách rác mạc, cần cấp cứu ngay. Phúc tiếp tục được chuyển lên bệnh viện huyện Kinh Môn và bệnh viện Đa khoa tỉnh Hải Dương. “Sau khi được chuyển qua các tuyến dưới nhưng không xử lý được, 18 giờ tối hôm đó, bé được chuyển viện lên tuyến TW. tại đây, bác sỹ chuẩn đoán mắt phải của Phúc đã bị nhiễm mủ và không thể cứu vãn được nữa”, chị Sình khóc.

Sau khi phẫu thuật mắt tại viện mắt TW một tuần, giảm trừ bảo hiểm, số tiền gia đình phải đóng viện phí cho Phúc hết 5 triệu. Suốt thời gian 2 tuần Phúc nghỉ điều trị mắt chỉ có cô Thảo thỉnh thoảng gọi điện, đến thăm 1 lần. Còn lãnh đạo nhà trường thì hoàn toàn không có động thái thăm hỏi.

Ngày 27/2/2017 Trương Văn Quyền, anh họ của Phúc cho biết: “Chúng tôi là nông dân, nhận thức còn hạn chế nên khi sự việc xảy ra chúng tôi chỉ nghĩ đơn giản là vận đen vào mình. Nhưng trong quá trình điều trị, ban lãnh đạo nhà trường không một lần động viên thăm hỏi. Kể cả sau khi em tôi đi phẫu thuật về và một mắt đã bị hỏng nhưng họ cũng không ý kiến”.

Anh Quyền cho hay gia đình Phúc chỉ có một mẹ một con, sống rất nghèo khổ. Bởi vậy việc nhà trường không có một động thái gì mang tính động viên, quan tâm đến học sinh đã gây bức xúc. “Sự việc xảy ra với Phúc là một điển hình. Cô Thảo chỉ vì tin lời Phúc nói nên cũng thờ ơ không đưa em đi ra trung tâm y tế… nên sự việc mới đẩy sự việc đi xa đến vậy”, anh Quyền nói thêm.

Anh Trương Văn Quyền (ảnh mờ) và chị Sình.

Anh Trương Văn Quyền (ảnh mờ) và chị Trương Thị Sình.

Nhà trường khẳng định đã làm hết trách nhiệm

Thuật lại sự việc của học sinh Trương Mạnh Phúc, cô Tô Thanh Thảo khẳng định: “Tôi đã làm hết trách nhiệm của mình. Sau khi nghe học sinh trong lớp nói học sinh Dương dùng nịt bắn chiếc que xiên thịt nướng vào mắt Phúc, tôi đã xuống chỗ Phúc ngồi hỏi xem em ấy có bị làm sao không? Phúc nói không sao. Vì em ấy nói như vậy, mắt cũng không có hiện tượng gì lạ nên tôi nghĩ có lẽ không có vấn đề gì”.

Tự nhận định mình là người có trách nhiệm, thường xuyên giúp đỡ nhiều người, cô Thảo cho rằng anh Trương Văn Quyền đã đăng tin không đúng sự thật khi nói rằng giáo viên chủ nhiệm thiếu trách nhiệm.

Lý giải cho việc tại sao học sinh của mình bị dị vật đâm vào mắt mà chỉ nghe học sinh nói không sao, giáo viên lại không thận trọng hơn dẫn em Phúc xuống phòng y tế hoặc đưa em đến trung tâm y tế xã để kiểm tra cho chắc chắn? Cô Thảo lý giải: “Nếu là học sinh mầm non thì không nói, nhưng đã là học sinh lớp 3 thì em ấy đã biết thế nào là đau hay không. Tuy nhiên, lúc ấy khi mới bắn dị vật vào mắt có thể chưa có hiện tượng gì xảy ra. Hơn nữa, học sinh nói không sao nên tôi nghĩ không có gì nghiêm trọng”.

Trường THCS Minh Hòa (Kinh Môn, Hải Dương).

Trường THCS Minh Hòa (Kinh Môn, Hải Dương), nơi xảy ra sự việc.

Cũng liên quan đến sự việc, ông Nguyễn Văn Quản, hiệu trưởng trường tiểu học Minh Hòa cho biết đã nắm được toàn bộ vụ việc. “Thời gian đó tôi và hiệu phó đang bận tập huấn công tác quản lý lãnh đạo nhà trường. Cô trực ở phòng y tế của trường cũng đi tập huấn trên phòng GD&ĐT. Khi nghe về tình hình của học sinh Phúc, tôi trực tiếp giao cho cô giáo chủ nhiệm đến thăm hỏi động viên gia đình. Sau khi em Phúc đi viện về, tôi đã mời hai phụ huynh 2 bên gia đình lên trường gặp tôi. Tại đây, tôi cũng đưa ra lời động viên và những gợi ý gia đình em Dương cần thăm hỏi và có những hỗ trợ nhất định”, ông Quản nói.

Trả lời về việc gia đình bức xúc khi học sinh Phúc đã bị hỏng một bên mắt nhưng phía lãnh đạo nhà trường không một lời động viên, thăm hỏi. Ông Quản cho hay: “Tôi không hiểu phụ huynh còn mong muốn gì hơn nữa? Hay cứ phải cần sự quan tâm của hiệu trưởng?”.

Theo ông Quản, thực ra không phải lúc nào nhà trường cũng phải đến tận nhà để quan tâm đến từng học sinh. Nếu có điều kiện đến được là tốt, đôi khi các công việc giao cho các bộ phận trực tiếp đến thay mặt nhà trường là được. “Tôi nghĩ rằng với lương tâm trách của một hiệu trưởng, hiệu phó về việc quản lý trong nhà trường. Làm như vậy cũng là đúng trách nhiệm của chúng tôi. Hơn nữa, tôi nghĩ rằng, sự việc không đến mức như trên. Về phía gia đình, có thể họ đòi hỏi mình thứ gì đó lớn hơn chẳng hạn. Công việc của nhà trường không phải quan tâm đến em đó rất nhiều, còn những em khác thì sao trong khi trường những gần 700 học sinh”, vị hiệu trưởng phân bua.

Khi học sinh bị hỏng một bên mắt nhưng nhà trường cũng không có hỗ trợ gì? Trả lời câu hỏi này, ông Quản cho hay: “Việc này tôi đã giao cho giáo viên chủ nhiệm đảm nhận đến thăm hỏi, mua quà và có phong bì. Nhà trường không lấy đâu ra kinh phí mà trích đi thăm hỏi. Hơn nữa, những thương tích thân thể ở học sinh xảy ra thường xuyên, đây cũng không phải là việc lớn”.

Sự việc đang bị giấu diếm?

Trả lời PV, phó giám đốc Sở GD&ĐT tỉnh Hải Dương, bà Nguyễn Thị Tiến cho biết: “Cho đến thời điểm này, chúng tôi chưa nhận được thông tin gì từ vụ việc trên. Hơn nữa, do đây không phải cấp học tôi phụ trách nên chúng tôi chưa nắm được thông tin. Chúng tôi sẽ tìm hiểu ngay tình hình sự việc vì cũng xảy ra 6 tháng rồi”.

Bà Tiến nêu quan điểm, dù sự cố trên xảy ra với cháu bé ở trong trường học hay ngoài trường học thì các thầy cô đều phải quan tâm. Nếu sự việc xảy ra trong trường học thì các thầy cô giáo càng phải đặc biệt quan tâm đến em học sinh ấy hơn nữa, đó là điều đương nhiên.

Trả lời về vấn đề nhân viên y tế không có mặt ở trường khi học sinh Phúc xảy ra sự cố, vị lãnh đạo này khẳng định: “Những sự việc như thế này xảy ra ở trường không thường xuyên, nhưng không có nghĩa là nhân viên y tế được phép vắng mặt trong giờ học sinh đang ở trên trường”.

Cho rằng nhà trường phải có trách nhiệm bố trí người trực ở phòng y tế, vị PGĐ sở GD&ĐT Hải Dương nói: “Hoặc nhà trường phải có cách ứng xử khác là đưa trẻ đến trạm y tế gần nhất trên địa bàn hoặc đưa lên bệnh viện tuyến trên, chứ nhất định không thể trả lời là do nhân viên y tế không có ở phòng mà giải quyết vấn đề như vậy được. Như vậy, nhà trường xử lý vụ việc chưa đến nơi đến trốn”.

Một lần nữa, bà Tiến khẳng định chưa hề nhận được báo cáo gì từ phòng GD&ĐT huyện Kinh Môn liên quan đến vụ việc này mặc dù sự việc xảy ra đến nay đã 6 tháng: “Cho đến tối hôm qua, trên báo mạng điện tử thông tin về vụ việc tôi mới được biết. Hiện tại chúng tôi đang rà soát xem chính xác vụ việc xảy ra ở đâu. Từ đó mới có những bước xử lý tiếp theo”, bà Tiến cho hay.