Vợ chồng tôi lấy nhau đã 5 năm mà vẫn chưa có con. Rồi khi mẹ chồng vô tình đọc được đoạn tin nhắn giữa tôi và bạn thì mọi thứ vỡ vụn.
Năm nay, tôi 35 tuổi, đã lấy chồng được 5 năm.
Tôi có một công việc ổn định, thu nhập khá, ngoại hình ưa nhìn và một cuộc sống mà nhiều người gọi là “đáng mơ ước”. Tôi không quá mạnh mẽ, nhưng đủ độc lập để biết mình cần gì và không cần gì. Tôi chọn yêu bằng lý trí và lấy chồng bằng trái tim – với tất cả sự thành thật và tử tế của một người phụ nữ trưởng thành.
Tôi từng nói với anh, từ khi quen nhau rằng: Tôi không muốn có con.
Không phải vì tôi ghét trẻ con. Ngược lại, tôi có thể yêu thương, có thể chăm sóc, có thể hy sinh. Nhưng tôi chưa từng có khao khát làm mẹ. Tôi biết rõ việc có con không phải là điều “đương nhiên” với tất cả mọi người. Với tôi, một cuộc sống không con cái không có nghĩa là thiếu hụt. Chỉ là, tôi muốn sống một đời nhẹ nhàng hơn, tự do hơn, sống vì tình yêu – chứ không phải nghĩa vụ.
Anh hiểu điều đó. Anh nói anh chấp nhận.
Và rồi chúng tôi cưới nhau.
Ảnh minh họa
Chúng tôi đã cùng nhau dựng nên một “vở kịch” kéo dài 5 năm – về việc đang “kế hoạch”, đang chờ thời điểm “thích hợp”. Chỉ có hai chúng tôi biết, rằng đó là một cách anh bảo vệ tôi. Anh đứng giữa tôi và cả thế giới ngoài kia, nói đỡ, chống đỡ, cười đỡ – như một người chồng bao dung và tử tế mà bất kỳ ai cũng ao ước.
Tôi yêu anh hơn vì điều đó. Nhưng tôi cũng đau lòng hơn… vì chính điều đó.
Bởi đến cuối cùng, thế giới ấy vẫn không bỏ qua cho anh.
Gia đình anh bắt đầu mất kiên nhẫn. Anh là con trai duy nhất – là người mà cả một dòng họ đặt niềm tin vào việc “nối dõi”. Những câu nói ban đầu còn nhẹ nhàng, dần dần trở thành áp lực. Rồi khi mẹ chồng vô tình đọc được đoạn tin nhắn giữa tôi và bạn: “Tôi không muốn có con. Không phải bây giờ. Có thể là không bao giờ.” - thì mọi thứ vỡ vụn.
Gia đình chồng họp lại. Và lần này, họ không vòng vo nữa.
Họ ra tối hậu thư: Sinh con hoặc ly hôn.
Tôi chết lặng. Và tôi thấy anh cũng vậy.
Tôi nhìn thấy ánh mắt anh đêm đó – không còn mạnh mẽ như người đã từng bảo vệ tôi năm xưa. Tôi thấy anh nằm cạnh tôi, mắt mở thao thức, không nói gì, chỉ nắm nhẹ tay tôi như sợ tôi biến mất.
Anh yêu tôi, điều đó tôi không nghi ngờ. Nhưng tôi cũng biết, anh không thể là một người con bất hiếu.
Anh kẹt giữa tôi và gia đình anh. Anh là người phải lựa chọn… và lựa chọn nào cũng khiến trái tim anh rách thêm một mảnh.
Tôi đau lắm. Không phải vì họ ép tôi. Mà vì giờ đây, người đàn ông tôi yêu – người từng ôm tôi trước mọi áp lực – giờ đang dần tan chảy như một cây nến nhỏ, chập chờn trong gió.
Tôi từng nghĩ, chỉ cần sống tử tế, yêu thương thật lòng, thì sẽ được tôn trọng. Nhưng tôi đã lầm. Người ta chỉ chấp nhận bạn khi bạn đi theo quỹ đạo mà họ cho là đúng. Còn nếu bạn rẽ hướng – dù không làm hại ai – bạn vẫn là “kẻ lạc loài”.
Tôi không sinh con, không có nghĩa là tôi không thể là một người vợ tốt. Tôi không sinh con, không có nghĩa là tôi sống vô nghĩa. Tôi chỉ không muốn đánh đổi tự do, thời gian, cả cơ thể và tâm hồn mình cho một vai trò mà tôi chưa từng thật lòng muốn.
Tôi tự hỏi: "Liệu lấy nhau vì tình yêu, nhưng không muốn có con… là sai sao. Tại sao một cuộc hôn nhân chỉ được công nhận khi có tiếng khóc trẻ thơ?. Tại sao người ta không tin rằng, đôi khi, chỉ cần hai người trưởng thành chọn ở bên nhau, yêu nhau, và sống hạnh phúc – cũng đã là đủ?
Tôi chưa biết mình sẽ lựa chọn điều gì. Tôi chỉ biết: Nếu tôi sinh một đứa trẻ ra vì bị ép buộc, thì cả tôi và đứa trẻ ấy đều sẽ là nạn nhân của sự nhân nhượng.
Tôi không cần ai hiểu. Tôi chỉ mong… có một ngày, phụ nữ sẽ được sống đúng với bản thân mình mà không cần phải xin phép bất kỳ ai.
An Nhiên