17:05 05/05/2019

Nét sáng vùng cao: Những người "gieo" chữ

Ở những vùng núi cao, xa xôi, hẻo lánh,…có những người giáo viên đang ngày đêm miệt mài "mang chữ" đến khắp các bản làng.

Theo kết quả điều tra về tình hình kinh tế - xã hội 53 dân tộc thiểu số của Tổng cục Thống kê và Ủy ban Dân tộc, tính đến ngày 1/8/2015: số lượng người dân tộc thiểu số từ 15 tuổi trở lên biết đọc, biết viết là 7.465.062 người (đạt 79,8%); số lượng người dân tộc thiểu số từ 15 tuổi trở lên biết đọc, biết viết chữ phổ thông là 7.416.732 người (đạt 79,2%); tỷ lệ người có việc làm từ 15 tuổi trở lên đã qua đào tạo, đạt 6,2%; tỷ lệ học sinh trong độ tuổi đi học, đi học đúng cấp đạt 70,2%; tổng số trường học của các xã vùng dân tộc thiểu số là 17.722. 

Theo thống kê của Bộ Giáo dục và Đào tạo, trong năm học 2014-2015, cả nước đã có 304 trường phổ thông dân tộc nội trú với gần 64.697 học sinh thuộc 45/53 dân tộc thiểu số theo học, trong đó có 215 trường cấp huyện, 89 trường cấp tỉnh. Năm học 2014 - 2015 số học sinh tiểu học là con em dân tộc là 1.316.048 em; trung học cơ sở là 816.995 em; trung học phổ thông có 296.868 em.

Số liệu thống kê trong năm 2018 cả nước có khoảng 65.000 cán bộ công chức là người dân tộc thiểu số (DTTS), đạt tỷ lệ 12,2%. Trong đó, ở Trung ương là gần 6.900 người (5%); ở các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương là 57.660 người (14,83%).

Thành công ấy có công sức không nhỏ của những người làm nhà giáo. Họ trải qua những gian khổ, hi sinh nhiều thứ để đem lại một tương lai tươi sáng những vùng nơi đây.

Để có được thành công ấy, các thầy cô giáo vùng cao ngày ngày đi đến trường bằng một quãng đường khá xa,  đường đi hiểm trở với những đoạn cua và dốc cao. Có những nơi chưa dải đường nhựa, những ngày mưa, đường trơn trượt họ phải lắp dây xích vào bánh xe để đảm bảo điều kiện đi tốt nhất để đến trường. Còn những ngày giá rét, họ thức dậy từ sớm để đến lớp đúng giờ mặc dù có hôm trời lạnh buốt dưới 10 độ C.

Nét sáng vùng cao: Thành công đến từ những người giáo viên yêu nghề
xích xe mà các giáo viên vùng cao sử dụngđểđiđến trường

Nét sáng vùng cao: Thành công đến từ những người giáo viên yêu nghề
Đường đến trường khó khăn và nguy hiểm 

Họ dạy học trong điều kiện thiếu thốn cơ sở vật chất. Thậm chí vì thiếu lớp học, đôi lúc phải dạy học lớp ghép (một phòng học chia thành  2 đến 3 trình độ, mỗi lớp quay lưng lại với nhau). Chưa kể có những lớp học còn bằng gỗ, tre tạm bợ. Họ không được dạy học trong điều kiện điều hòa hai chiều, máy chiếu hay cả đến bộ bàn ghế, bảng viết cũng cũ kĩ, sách vở cũng không đủ dùng.

Nét sáng vùng cao: Thành công đến từ những người giáo viên yêu nghề
Một tiết học thể dục của thầy và trò
Dạy học trên vùng cao, đa số toàn con em, đồng bào dân tộc thiểu số nên rất hạn chế về tiếng phổ thông. Cho nên, việc giao tiếp với các em học sinh trong lúc giảng dạy, với phụ huynh và với người dân còn khó khăn. Có những người đã công tác được 3,4 năm hay thậm chí nhiều năm cũng chưa thể thành thạo được tiếng bản địa.

Với việc đi dạy học như vậy, những hôm thời tiết khắc nghiệt hay những ngày cần họp,…phải ở lại trường thì nhiều trường chưa có nhà bán trú cho giáo viên sinh hoạt. Hay có cũng chỉ là tạm bợ hoặc dùng luôn phòng học của trường để nghỉ tạm.

Nét sáng vùng cao: Thành công đến từ những người giáo viên yêu nghề
khu nhà bán trú tạm bợ
Số lượng học sinh dân tộc thiểu số vùng sâu, vùng xa ngày càng nhiều và những em học sinh biết đọc biết cũng tăng dần trong những năm gần đây. Đó là kết quả của một quá trình vận động của các thầy cô giáo nơi đây. Họ đến từng nhà động viên, khuyến khích các em đi học, không nghỉ học, lấy chồng, lấy vợ sớm,…Nhờ đó mà những em học sinh ngày càng tự giác hơn trong việc đến trường.

Còn bao nhiêu gian khó họ đã từng trải, nhưng với lòng nhiệt huyết với nghề, yêu thương những học sinh của mình như con đẻ họ vẫn cố gắng khắc phục để vượt qua để có được những thành công như ngày hôm nay.

Trung Thành