14:34 01/06/2024

Ngày mai 2/6, NSND Hoàng Cúc tổ chức Lễ ra mắt tập thơ “Trường Ca Cúc”

Chiều mai ngày 2/6, tại khách sạn Daewoo, 360 Kim Mã, Hà Nội sẽ tổ chức Lễ ra mắt tập thơ "Trường Ca Cúc" của NSND Hoàng Cúc.

Ngày mai 26 NSND Hoàng Cúc tổ chức Lễ ra mắt tập thơ “Cúc Trường Ca”

NSND Hoàng Cúc - tên đầy đủ là Hoàng Thị Cúc, sinh năm 1957 tại Hưng Yên. Tên tuổi của bà gắn liền với nhiều vở kịch nổi tiếng như Người đàn bà sau tấm cửa sổ xanh, Tôi và chúng ta, Em đẹp dần lên trong mắt anh, Nghĩ về mình, Ăn mày dĩ vãng, Thầy khóa làng tôi, Mùa hoa sữa…

Trên phim ảnh, chị cũng rất quen thuộc với khán giả qua các bộ phim nức tiếng một thời như: Tướng về hưu, Bỉ vỏ, Sa bẫy, Hồi chuông màu da cam, Dòng sông khát vọng, Kiếp phù du...

Vai diễn nổi bật nhất trong sự nghiệp của NSND Hoàng Cúc là nhân vật Thủy trong Tướng về hưu. Hình ảnh người phụ nữ với đôi mắt sắc lẹm, giọng nói đanh thép thực sự đã thuyết phục người xem. Nhờ vai diễn này, chị đã giành giải Diễn viên nữ xuất sắc tại Liên hoan phim Việt Nam năm 1990.

Khi đó, Hoàng Cúc được mọi người ưu ái gọi bằng danh xưng "mỹ nhân màn ảnh" vì vẻ đẹp đằm thắm, đúng chuẩn phụ nữ Việt Nam. Kể từ thập niên 1970, 1980, cho đến nay, Hoàng Cúc vẫn nhận được nhiều sự mến mộ của đông đảo công chúng.

Tác phẩm “Trường Ca Cúc” của NSND Hoàng Cúc với nhiều nội dung khác nhau, theo thể thơ tự do hiện đại, song vẫn tha thiết lãng mạn, trữ tình. Người đọc sẽ hiểu thêm về tính cách, khí chất của NSND Hoàng Cúc. 

EM LÀ AI 

Em đến tôi đâu còn non dại nữa .

Tóc trám vàng xám hắt gió viễn đông

Lời bỗng tắt, lặng, hờn, ghen vô cớ

Chỉ nghĩ thôi độc địa cũng tuôn trào. 

Sao khóe mắt lắng sâu trùm biển cả

Khép kín tròng vô ngã hoá mong manh

Ngày dốc cạn đợi chờ vô vọng

Ngoảnh đâu cũng mưa giật gió giông

Lời em cất  chim đêm khắc khoải

Máu trong tim phun lửa dâng trào

Sông núi chết 

Hồi sinh

Triệu triệu năm 

Sống lại

Sục sôi trôi… 

Ươm biếc cánh đồng.

Em đâu đến bủa vây man dại

Đã xới tung hiện tại -phút huy hoàng  

Là gió cuốn điên tốc mái trời xa thẳm

Dải cơn nồng mưa ngây ngất  Cẩm Tú cầu.

Em đã đến rồi đi nghi thức thời tiền sử

Giết một loài máu đỏ hóa linh thiêng.

Em là ai… quá đỗi thiện lành

Chỉ khóc thôi biến tôi thành nham thạch

Em là ai

Là ai- chỉ có em 

Sai khiến tôi tỉnh lại…

Sau cơn mê vụng dại dã tràng.

Hoàng Hiền