Tết đang chầm chậm về trên khắp nẻo quê hương, khiến lòng người rộn rã nhưng cũng đong đầy hoài niệm...
Tích tắc... tích tắc, tiếng kim đồng hồ lắc nhịp đưa thời gian về phía cuối của năm Quý Mão. Nay đã là mùng 3 tháng Chạp, có nghĩa là chỉ còn 26 ngày nữa là giã biệt năm cũ, đón xuân Giáp Thìn. Mấy hôm nay, trời miền Trung nắng có vẻ vàng hơn nhưng gió vẫn rít từng cơn, ngày thì hâm hấp nóng, khuya lại chớm lạnh. Tôi nghe chừng Tết đang chầm chậm về trên nẻo quê.
Sống ở đời, ai người không chật đầy trong tim những cung bậc cảm xúc. Và hoài niệm luôn là điều gì đó hiện hữu nhưng khó gọi thành tên, hơn hết là chẳng thể phai mờ trong tâm trí mỗi người.
Bỏ qua những chông chênh của cuộc đời, những sân si, lọc lừa của thế nhân, ta sẽ nhẹ lòng nghe giai điệu mùa xuân đang ngân dài trên phố, trên mỗi dấu chân đi. Bất chợt tiếng lòng ta chợt rơi tí tách trên những nụ hoàng mai đang e ấp, chờ bừng sáng trong nắng ấm mùa xuân.
Tết về chầm chậm, tôi lại nghe lòng khắc khoải như đã từng. Khắc khoải vì...
"Chút hương nồng một thuở trót thương vay
Cho cay đắng ngã dài trên dư niệm
Làn khói trắng cợt đùa sương tóc điểm
Ta giật mình tìm kiếm dấu thời gian".
Nhưng biết làm sao hơn, vòng tạo hóa vốn vậy mà, có cưỡng cầu nào được đâu. Thôi thì, thời gian ơi, Người hãy cứ êm đềm trôi!...
Lê Trường