20:18 19/07/2021

Xe ôm thời Covid-19: Ngồi từ sáng đến chiều rồi về... con số 0

Theo ghi nhận của phóng viên, trong những ngày đầu TP.Buôn Ma Thuột (tỉnh Đắk Lắk) thực hiện giãn cách xã hội theo Chỉ thị 15 của Thủ tướng Chính phủ, đời sống của nhiều người dân bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Sau khi có ca nhiễm Covid-19 trên địa bàn chưa xác định rõ nguồn lây và có lịch trình di chuyển dày đặc khiến toàn TP. Buôn Ma thuột phải giãn cách xã hội để đảm bảo công tác phòng, chống dịch bệnh. Đời sống của nhiều người dân nơi đây bị ảnh hưởng, đặc biệt là một số người làm nghề xe ôm, bán hàng rong....

Xe ôm thời Covid19 Ngồi từ sáng đến chiều rồi về con số 0
Ngã 6 TP.Buôn Ma Thuột thường ngày rất đông đúc xe cộ qua lại nhưng nay vắng tanh.

Sáng 19/7, tại các nơi trước đây vốn rất đông đúc ở trung tâm ngã 6 TP.Buôn Ma Thuột hay bệnh viện, bến xe… thì nay vắng hẳn người qua lại. Các hoạt động kinh doanh nhà hàng, quán ăn… ế ẩm, những người xe ôm, bán hàng rong chỉ ngồi 1 chỗ do vắng khách.

Ông Trần Tiến (trú phường Tân Lập) chia sẻ: "Tôi chạy xe ôm hơn 20 năm mà chưa thấy cái khổ như thế này bao giờ. Đường xá vắng tanh, ít người qua lại. Thường ngày, tôi chạy xe kiếm được 200-300 nghìn nhưng từ sáng giờ chả được đồng nào. Vợ tôi đi làm thuê ở quán nhậu, giờ quán đóng cửa nên tôi phải làm gấp đôi công việc để kiếm tiền nuôi 2 con. Tình hình dịch bệnh diễn biến căng thẳng nên tôi cố bám trụ để nhặt nhạnh từng đồng về lo cho gia đình".

Xe ôm thời Covid19 Ngồi từ sáng đến chiều rồi về con số 0
Tài xế xe ôm mùa Covid-19 cho biết chỉ kiếm chưa đến 100 nghìn đồng/ngày. Cuộc sống đã khó khăn nay càng khó khăn.

"Tôi là người ở huyện, dưới đó gia đình không có nương rẫy nên đưa vợ con lên đây thuê nhà trọ để ở và chạy xe ôm mưu sinh. Mỗi ngày chạy xe ôm từ 3h sáng đến 16h30, khi chưa có dịch có ngày tôi kiếm 200.000-300.000 đồng. Tuy nhiên, từ khi dịch bùng phát thì ngày nào nhiều lắm cũng chỉ được 100.000 đồng, trừ tiền xăng xe, ăn uống thì chẳng còn được là bao”, ông Thành (làm nghề xe ôm) tiếp lời.

Ông Thành chia sẻ thêm: “Giờ muốn tìm công việc khác cũng khó, làm phụ hồ thì tuổi cao cũng không ai nhận nên cố bám nghề chạy xe ôm. Thời buổi khó khăn này, lao động phổ thông nếu một mình làm thì không nuôi nổi gia đình. Vậy nên phải chồng kiếm một ít, vợ kiếm một ít mới đủ trang trải cuộc sống".

Những người bán hàng rong ở TP Buôn Mê Thuột như cô Thu Hà cũng chẳng khá khẩm hơn: “Mỗi ngày, ở Đắk Lắk khách du lịch đi lại rất đông, họ đến tham quan và mua những hàng lưu niệm, nhưng giờ thì không còn bóng người...Thu nhập của tôi dường như trở về con số 0. Cả nhà tôi vào dựa vào gánh hàng rong, bán quà lưu niệm này để sống. Dịch đã bùng phát, người dân không ra đường, khách du lịch không đến, chúng tôi chỉ biết khóc ròng".

Trong hoàn cảnh dịch bệnh ngày càng diễn biến phức tạp, những người làm lao động tự do xác định tự mình thắt chặt chi tiêu, cầm cự qua ngày. Đa số những người làm nghề xe ôm, bán hàng rong....đều phải ở trọ. Ngoài tiền trang trải sinh hoạt phí, tiền ăn uống, họ vẫn phải trả tiền phòng trọ cho chủ nhà trọ.

Vẫn còn rất nhiều trường hợp đang từng ngày gồng gánh mưu sinh, chống chọi với khó khăn trong mùa dịch bệnh Covid-19. Tất cả đều hy vọng dịch bệnh sẽ chóng hết, cuộc sống sớm trở lại bình thường để con đường mưu sinh kiếm sống bớt nhọc nhằn.                                                                                          

Phương Hằng