Sáng ngày đầu năm Tết Bính Ngọ 2026, hàng nghìn gia đình Hải Phòng lại tìm về khu vực trước Nhà hát Lớn Hải Phòng để chụp ảnh. Năm hàng hoa hình thành từ năm 1944 vẫn ở đó, lặng lẽ làm phông nền cho một nghi thức giản dị mà bền bỉ: giữ lại khoảnh khắc đoàn viên và giữ lại ký ức của một thành phố.
Có những nơi không cần biển chỉ dẫn, con người vẫn tự tìm đến. Không cần lời hẹn, người ta vẫn gặp nhau đúng chỗ. Ở Hải Phòng, sáng mồng Một Tết, nơi ấy là khu vực trước Nhà hát Lớn, nơi năm hàng hoa đứng đối diện như những nhân chứng lặng lẽ của thời gian.
Buổi sáng đầu tiên của năm Bính Ngọ 2026 đến trong ánh sáng dịu. Không còn âm thanh pháo hoa của đêm giao thừa, không còn sự náo nhiệt của những giờ phút chuyển giao, thành phố bước vào một trạng thái trầm hơn, sâu hơn. Không khí như được kéo chậm lại, đủ để con người nhận ra mình đang ở một điểm khởi đầu mới. Trong trạng thái ấy, từng gia đình bắt đầu xuất hiện.
Họ không đi một mình. Họ đi cùng nhau. Người già, người trẻ, trẻ nhỏ. Có những gia đình ba thế hệ. Có những gia đình bốn thế hệ. Có những đứa trẻ được bế trên tay, chưa hiểu Tết là gì. Có những người già bước chậm, nhưng vẫn nhất quyết có mặt. Họ đến không phải để đi chơi đơn thuần. Họ đến để chụp ảnh.
Năm hàng hoa đứng đó, được trang trí bằng những sắc màu quen thuộc của mùa xuân. Hoa đào, hoa cúc, hoa ly, hoa lan. Những giàn hoa được sắp xếp thành từng lớp, tạo thành một phông nền tự nhiên, vừa đủ nổi bật, vừa đủ gần gũi. Mỗi gia đình chọn cho mình một vị trí. Không có quy định. Không có thứ tự. Nhưng ai cũng biết cách đứng sao cho đủ gần nhau.
Người ông thường được mời đứng giữa. Người bà đứng cạnh. Con cháu đứng hai bên. Trẻ nhỏ đứng phía trước. Một cấu trúc vô hình, nhưng được lặp lại qua nhiều thế hệ, như thể nó đã tồn tại từ rất lâu trước đó.
Một chiếc điện thoại được giơ lên. Một vài lời nhắc nhỏ vang lên: “Đứng gần vào”, “Nhìn vào đây”, “Cười lên nào”. Rồi một tiếng bấm máy. Khoảnh khắc ấy, tưởng như nhỏ bé, nhưng lại mang một ý nghĩa sâu sắc. Nó không chỉ ghi lại hình ảnh. Nó ghi lại sự hiện diện. Nó xác nhận rằng gia đình ấy đã đi qua một năm, và vẫn còn ở đây, cùng nhau, bước sang năm mới.
Ở Hải Phòng, nhiều người tin rằng Tết chưa thực sự bắt đầu cho đến khi có bức ảnh ấy. Điều đặc biệt là nghi thức này không được tạo ra bởi một quyết định hành chính hay một chiến dịch truyền thông. Nó hình thành tự nhiên, từ thói quen của con người, và được duy trì bằng chính nhu cầu giữ lại ký ức.
Năm hàng hoa, được hình thành từ năm 1944, ban đầu chỉ là những điểm bán hoa phục vụ đời sống thường nhật. Nhưng theo thời gian, chúng trở thành một phần của cảnh quan đô thị. Và rồi, một phần của đời sống tinh thần.
Sự tồn tại liên tục của năm hàng hoa tạo ra một cảm giác ổn định. Trong khi thành phố thay đổi, các tòa nhà mọc lên, các con đường mở rộng, các không gian mới xuất hiện, năm hàng hoa vẫn ở đó, gần như không thay đổi vị trí. Chính sự ổn định ấy khiến con người quay lại. Con người cần những điểm không đổi để nhận ra sự thay đổi của chính mình.
Một gia đình chụp ảnh tại đây năm 2010 sẽ quay lại năm 2015, rồi 2020, rồi 2026. Mỗi bức ảnh giống nhau về không gian, nhưng khác nhau về con người. Đứa trẻ lớn lên. Người lớn già đi. Có thêm thành viên mới. Có khi thiếu đi một ai đó. Nhưng năm hàng hoa vẫn ở đó. Chính sự không thay đổi của không gian làm nổi bật sự thay đổi của con người.
 |
|
GRDP tăng 11,81%, quy mô kinh tế đạt gần 30 tỷ USD, thu nội địa vượt 104 nghìn tỷ đồng, thu hút đầu tư trong nước tăng gấp 9,5 lần, những con số không chỉ phản ánh một năm thành công, mà cho thấy Hải Phòng đang tích lũy đủ nền tảng để bước vào một chu kỳ phát triển mới, với vai trò ngày càng quan trọng trong cấu trúc kinh tế của Việt Nam.
|
Những bức ảnh, khi đặt cạnh nhau, không chỉ là những hình ảnh riêng lẻ. Chúng trở thành một chuỗi thời gian. Một câu chuyện về sự tiếp nối. Đối với nhiều người Hải Phòng, việc chụp ảnh ở đây không phải là một hoạt động ngẫu hứng. Nó là một phần của Tết. Giống như việc dọn dẹp nhà cửa. Giống như việc chuẩn bị mâm cỗ. Giống như việc chúc Tết người thân. Bức ảnh trở thành một dấu mốc. Nó đánh dấu rằng một năm mới đã bắt đầu. Nó đánh dấu rằng gia đình vẫn còn đó. Nó đánh dấu rằng thành phố vẫn còn đó.
Có những người đã rời Hải Phòng nhiều năm, sống ở những thành phố khác, thậm chí ở những quốc gia khác. Nhưng khi có thể, họ vẫn trở về vào dịp Tết. Và khi trở về, họ vẫn đến 5 hàng hoa. Không phải vì không có nơi nào đẹp hơn.
Mà vì nơi này gắn với ký ức. Ký ức không phải là thứ có thể xây dựng nhanh chóng. Nó cần thời gian. Nó cần sự lặp lại. Nó cần những điểm cố định. 5 hàng hoa là một điểm cố định như thế. Chúng không phải là công trình lớn. Không phải là biểu tượng quyền lực. Nhưng chúng là biểu tượng của đời sống. Chúng đại diện cho sự liên tục.
Từ năm 1944 đến năm 2026, chúng đã chứng kiến hàng triệu bức ảnh được chụp. Hàng triệu khoảnh khắc đoàn viên. Hàng triệu lần con người đứng cạnh nhau để bắt đầu một năm mới. Những người bán hoa, theo cách của mình, cũng trở thành một phần của câu chuyện ấy. Họ không chỉ bán hoa. Họ chứng kiến thời gian.
Họ nhìn thấy những đứa trẻ lớn lên. Nhìn thấy những gia đình quay lại năm này qua năm khác. Nhìn thấy sự thay đổi, nhưng cũng nhìn thấy sự tiếp nối. Hoa, trong khoảnh khắc ấy, không chỉ là hoa. Hoa trở thành một phần của ký ức. Một phần của bức ảnh. Một phần của cách con người giữ lại những gì quan trọng.
Trong một thế giới mà mọi thứ có thể biến mất rất nhanh, những nghi thức như thế trở nên quý giá. Chúng giúp con người cảm thấy mình thuộc về một nơi nào đó. Chúng giúp con người cảm thấy mình là một phần của một dòng chảy dài hơn chính cuộc đời mình.
Sáng mồng Một Tết Bính Ngọ 2026, khi những bức ảnh được chụp, khi những gia đình đứng cạnh nhau, khi năm hàng hoa đứng phía sau, một điều gì đó vượt ra ngoài khoảnh khắc đã được giữ lại. Không chỉ là hình ảnh. Mà là sự tiếp nối. Một thành phố, suy cho cùng, không chỉ tồn tại bằng những công trình mới. Nó tồn tại bằng những nơi mà con người quay lại.
Năm hàng hoa đối diện Nhà hát Lớn Hải Phòng là một nơi như thế. Một nơi mà mỗi mùa xuân, con người tìm đến không chỉ để chụp ảnh. Mà để xác nhận rằng họ vẫn thuộc về nhau. Và thuộc về thành phố này.
Đình Sáng