Đang trong giờ học tại Trường THCS Đại Kim (Hà Nội), một nam sinh lớp 7 bất ngờ túm tóc, xô ngã giáo viên ngay trước mặt bạn bè. Sự việc gây phẫn nộ, không chỉ là hành vi bột phát của một đứa trẻ mà còn là lời cảnh báo về khoảng trống trong giáo dục gia đình - nhà trường - xã hội, nhất là khi Bộ Giáo dục vừa ban hành Thông tư 19/2025, bỏ 5 hình thức kỷ luật học sinh từng áp dụng suốt 35 năm.
“Tôn sư trọng đạo” vốn là chuẩn mực căn bản của văn hóa Việt Nam. Thế nhưng, hình ảnh một học sinh lớp 7 công khai túm tóc, xô ngã giáo viên ngay trong lớp học lại cho thấy một sự đảo ngược đáng lo ngại: học trò không chỉ thiếu tôn trọng, mà còn bạo lực với chính người đang dạy dỗ mình.
Học sinh lớp 7 đẩy ngã cô giáo ngay trong lớp học xảy ra tại trường THCS Đại Kim, Định Công, Hà Nội.
Đây không chỉ là hành vi cá nhân lệch chuẩn. Nó còn là dấu hiệu báo động: khi thầy không còn được nhìn nhận như biểu tượng của tri thức và đạo đức, khi trò dễ dàng chống đối, coi thường, thì kỷ cương học đường sẽ đứng trước nguy cơ đổ vỡ.
Không ít phụ huynh mải mưu sinh, phó mặc việc dạy dỗ con cái cho nhà trường. Trẻ lớn lên thiếu rèn luyện nhân cách, thiếu kỷ luật, khi bị nhắc nhở dễ phản ứng cực đoan.
Trẻ em ngày nay tiếp xúc quá sớm với hình ảnh, video bạo lực, lời lẽ thô tục, các “thần tượng ảo” bất cần. Khi thiếu định hướng, các em dễ lầm tưởng bạo lực là cách thể hiện cá tính, rồi mang vào môi trường học đường.
Sự việc xảy ra ngay giữa lớp học cho thấy khoảng trống trong quản lý, giám sát và duy trì kỷ luật. Nhiều trường còn e ngại kỷ luật nghiêm, sợ ảnh hưởng thành tích, dẫn đến học sinh “nhờn luật”.
Một hành vi xô ngã để lại nhiều hệ lụy:
Đối với giáo viên: tổn thương cả thể chất lẫn tinh thần, mất động lực đứng lớp.
Đối với học sinh khác: chứng kiến thầy bị xúc phạm, các em dễ coi thường chuẩn mực, thậm chí bắt chước.
Đối với xã hội: hình ảnh người thầy bị chà đạp làm suy giảm niềm tin vào nền giáo dục, đe dọa nền tảng đạo đức chung.
Dù có thể coi đây là trường hợp cá biệt, song không vì thế mà bỏ qua. Một hành vi nhỏ có thể trở thành tiền lệ nguy hiểm nếu không được xử lý. Câu hỏi nhức nhối: ngành giáo dục cần và ngay phải có biện pháp gì để bảo vệ thầy cô, giữ kỷ cương học đường?
Biện pháp không chỉ dừng ở xử lý học sinh vi phạm, mà còn phải xây dựng cơ chế răn đe, đồng thời trao quyền pháp lý và công cụ đủ mạnh để giáo viên duy trì trật tự trong lớp.
Gia đình: phải là trường học đầu tiên, dạy con biết kính trọng thầy cô, kiểm soát cảm xúc, không bao che khi con sai.
Nhà trường: thiết lập quy định ứng xử rõ ràng, kỷ luật nghiêm minh, đồng thời có tư vấn tâm lý cho học sinh.
Xã hội: kiểm soát nội dung độc hại trên mạng, lan tỏa giá trị tích cực, tôn vinh những tấm gương thầy, trò tốt đẹp.
Ngày 15/8/2025, Bộ Giáo dục và Đào tạo ban hành Thông tư 19/2025/TT-BGDĐT, chính thức bỏ 5 hình thức kỷ luật học sinh từng tồn tại từ năm 1988, trong đó có: cảnh cáo trước toàn trường, ghi học bạ, buộc thôi học có thời hạn… Mục tiêu của chính sách là hướng tới môi trường giáo dục nhân văn, không bạo lực, tránh việc kỷ luật gây tổn thương tâm lý.
Tinh thần này mang ý nghĩa tích cực, nhưng thực tiễn lại đặt ra câu hỏi: khi các biện pháp răn đe truyền thống bị loại bỏ, thì nhà trường còn công cụ nào để xử lý những hành vi nghiêm trọng? Với trường hợp học sinh xô ngã giáo viên, liệu chỉ “tư vấn tâm lý” có đủ sức răn đe?
Thông tư 19 khẳng định tinh thần nhân văn, song rõ ràng đang tồn tại khoảng trống: làm thế nào để dung hòa giữa giáo dục tích cực với duy trì kỷ luật nghiêm minh. Nếu chỉ chú trọng “dỗ dành”, bỏ qua yếu tố răn đe, thì nguy cơ tái diễn những sự việc như ở THCS Đại Kim là điều khó tránh.
Người thầy là trụ cột của giáo dục, là tấm gương nhân cách để học trò noi theo. Khi sự tôn nghiêm của thầy bị xô ngã, đó không còn là chuyện một lớp học, mà là cảnh báo về sự xuống cấp văn hóa dân tộc.
Vụ việc ở THCS Đại Kim là lời nhắc nhở: giữ gìn kỷ cương học đường chính là giữ gìn nền tảng đạo đức xã hội. Trong bối cảnh Thông tư 19/2025 vừa được ban hành, ngành giáo dục càng cần rà soát, bổ sung cơ chế kỷ luật mới, vừa nhân văn, vừa đủ sức răn đe.
Trả lại vị thế xứng đáng cho người thầy, đó không chỉ là nhiệm vụ của riêng ngành giáo dục, mà là trách nhiệm của cả gia đình và xã hội. Và hành động phải bắt đầu ngay từ hôm nay.
Đình Sáng