Như mối lương duyên tiền định, tôi đã bước chân vào nghề báo từ gần 30 năm trước. Theo thời gian, khi nghiệp dĩ vận vào thân, khó lòng dứt được...
Tháng 6, vùng đất của cực Nam Trung bộ nắng như đổ lửa. Vài cơn mưa chiều rời rạc, nhẹ tênh không đủ xoa dịu cái nóng như thiêu đốt cả không gian. Tháng 6, len nhẹ vào tâm tư những người làm báo. Tâm tư của kẻ trót nặng nợ với "nghiệp phu chữ".
Cuộc đời không ai lường được chữ "nghiệp" và càng ngỡ ngàng với chữ "duyên". Chính hai chữ "duyên nghiệp" này đã khiến nghề báo vận vào tôi như mối lương duyên kỳ lạ.
Năm 1996, sau mấy năm rời bục giảng, tôi đến với nghề báo, thật bất ngờ như... "duyên tiền định". Bởi lúc đó, báo chí với tôi rất mông lung và mơ hồ lắm. Những ngày đầu nhận nhiệm vụ phóng viên ở Báo Ninh Thuận, được phân công theo dõi mảng xã hội (chủ yếu là các hội nghề nghiệp, đoàn thể), tôi không định hình được mình phải làm gì, viết gì.
"Không biết thì học!", cái sự học của tôi bắt đầu từ những đồng nghiệp đi trước ở tòa soạn, học từ các bản tin, bài viết của nhiều nhà báo nổi tiếng trên một số tờ báo lớn như Lao Động, Tuổi Trẻ, Thanh Niên... Và học cách thể hiện, câu từ của vài hãng thông tấn như AFP, AP, BBC...
Đến nay, khi đã 28 năm làm phận phu chữ nhưng hằng năm, vào ngày 21/6, tôi vẫn cứ vỡ òa cảm xúc khi nhớ đến bài viết đầu tiên của mình về hoạt động chữ thập đỏ của một trường học được đăng trên chuyên trang giáo dục của báo. Bài viết và bản tin đi kèm đã tiếp thêm niềm tin cho tôi, rằng: "mình sẽ trụ được với nghề, rằng mình sẽ thành công!"
Chắc chắn những dòng viết ít ỏi này không thể nói hết được ân tình của các đồng nghiệp ở các tòa soạn báo tôi đã từng công tác, kể từ ngày "chân ướt chân ráo" đến với nghề. Ân tình ấy, giờ đây, vẫn vẹn nguyên, như một hàm ân mà cuộc đời đã ưu ái cho tôi.
Đã hơn 10.000 ngày xuôi ngược với nghề, từng là phóng viên của Tuổi Trẻ (thường trú Nam Trung bộ), rồi Trưởng VP đại diện Nam Trung bộ & Tây nguyên (Người Lao Động) và điểm dừng chân cuối là Tạp chí Thương Trường hiện nay, bước chân tôi đã in dấu nhiều nơi. Tôi đã đi qua hàng trăm cung đường gió bụi, đã đến không ít thôn bản chênh chao núi đồi, nhiều vùng đất bán sơn địa và cũng không thiếu những làng chài mênh mông biển mặn. Mỗi chuyến đi cho tôi thêm trải nghiệm, thấu cảm hơn với cuộc sống này, để “hiểu mình, hiểu đời” và cũng để biết sẻ chia, biết yêu thương.
Tôi đã từng rơi nước mắt khi chứng kiến những mảnh đời oan nghiệt, những thân phận đói nghèo trong cơn đại hồng thủy năm 2003 ở Nam Trung bộ; từng cảm thấy lúng túng, lạc lõng ở đôi miền đất xa lạ trên đường tác nghiệp ở huyện đảo Phú Qúy, vùng cao Đức Linh (Bình Thuận); từng thấy mình ngơ ngác, đơn độc khi dấn thân trong mấy phóng sự điều tra như "Xe tù, cơm nhốt", phá rừng... Sự khắt khe của nghề có nhiều lúc khiến tôi cảm thấy áp lực đến tận cùng. Thế nhưng, có lẽ nghiệp dĩ đã lỡ vận vào thân nên không thể buông, vẫn ở lại với nghề đến hôm nay.
Kỷ niệm ngày Báo chí Cách mạnh Việt Nam (21/6), tôi muốn nói rằng, với nghề, lòng mãi nặng chữ "duyên" và với đời luôn đau đáu chữ "tình"
Lê Trường