Những lời rao giảng ma mị, kêu gọi cúng dường... là trái với giáo pháp của Đấng Chí Tôn, không xứng với danh xưng đệ tử Phật và thiếu phẩm hạnh tu hành.
Khi nói đến đạo Phật, chúng ta không thể không nhắc đến giáo pháp vi diệu của Đức Thích Ca Mâu Ni. Nói "vi diệu" vì lẽ giáo pháp của Ngài liên quan chặt chẽ đến đời sống con người và được phân chia thành hai phần: triết lý nhân sinh và hành vi đạo đức.
Về triết lý nhân sinh của đạo Phật - theo hiểu biết nông cạn của tôi - là hạnh phúc của mỗi người luôn có liên quan đến người khác. Do đó, khi mình biết thương yêu những người khác, không gây tổn hại cho họ thì bản thân sẽ được hạnh phúc. Ngược lại, nếu ta không quan tâm đến hạnh phúc của người, thì khó mà đạt được sở nguyện. Đức Phật dạy, hạnh phúc và khổ đau của bản thân ta không hình thành trong sự tách biệt với người khác.
Đây chính là giáo lý duyên khởi, là thuyết tương duyên của đạo Phật.
Về hành vi đạo đức, theo đạo Phật, là không làm hại các chúng sinh khác. Đây cũng là cung cách ứng xử, là một trong 5 ngũ giới của tăng sĩ, phật tử.
Điều tôi rất kính ngưỡng là Đạo Phật không hề dạy về một đấng sáng thế. Phật chỉ giảng rằng các pháp khởi sinh đều có nhân duyên. Nói một cách dễ hiểu là tất cả hiện tượng trên thế gian có được là do nhiều điều kiện hội tụ (đa nhân, đa duyên).
Đối với Đức Phật, trước tiên Ngài phát tâm Bồ đề, sau đó mới 'huân tập' và cuối cùng đạt đến giác ngộ. Ngài làm tất cả những điều đó vì lợi ích của chúng sinh.
Cho nên, đối với tăng sĩ - được duyên là đệ tử Đức Thế Tôn - dù thực hành bất kỳ pháp môn nào, cũng phải với động cơ đúng đắn. Thông qua việc giảng pháp và thiện hạnh của mình mà giúp người (dù chỉ một) có được tâm lành (hạnh phúc khởi sinh trong tâm) thì điều đó đã là phụng sự lớn lao cho Phật pháp; cũng đồng thời tăng phẩm hạnh cho mình.
Tôi nói những điều trên vì thời gian qua có một số vị tăng sĩ thực hành thuyết giảng nhảm nhí, không đúng với triết lý Phật giáo. Đơn cử như ông Thích Chân Quang (Bà Rịa - Vũng Tàu) - mặc dù đạt đến danh hiệu Thượng tọa - nhưng khi đăng đàn pháp thoại lại có những "u ngữ" quá sai lệch như: “tuổi trẻ hay đi du lịch về già bị liệt”; “hát karaoke sau này chết thành ma câm”; “nằm võng mất phước”... Tăng sĩ này thường xuyên nhắc đến việc cúng dường, khích lệ phật tử quyên góp tiền cho nhà chùa. Hay hình ảnh tăng sĩ T.T.T.M, trụ trì chùa Ba Vàng (Quảng Ninh) nhiều lần vi phạm quy định của giáo hội và phải sám hối nhưng dư luận chưa đồng tình với mức xử lý…
Mới đây nhất, tối 21/5/2024, TT. Thích Chân Quang đăng đàn thuyết giảng trước hàng trăm người, nhân Đại lễ Phật Đản năm 2024, tại chùa Phật Quang.
Lẽ ra, khi kỷ niệm ngày Đức Phật đản sinh, ông Chân Quang phải dành thời gian để nói về tiểu sử của Ngài và công đức vô lượng của Đấng Chí Tôn đối với chúng sinh. Đằng này...
Trong suốt gần 1 giờ pháp thoại, ông Thích Chân Quang hoàn toàn không đề cập đến Đức Thích Ca Mâu Ni, mà chỉ rao giảng về "3 giai đoạn tu tập của một người". Nhưng khi đối chiếu với tài liệu Phật giáo thì những gì ông Chân Quang truyền giảng chưa chính xác, thậm chí có những ngôn từ không chuẩn mực là một tăng sĩ. Và kết thúc buổi pháp thoại lại là chuyện kể Chuyện tình Lan và Điệp. Thậm chí, ông Chân Quang còn khẳng định rằng những người chọn đường tu là do trốn chạy cuộc đời lừa lọc, dối trá,... (giai đoạn 1, theo ông Quang). Lý lẽ này là sai với triết lý Phật giáo. Một Thượng tọa mà hiểu đạo vậy sao?
https://thuvienchonnhu.net/danh-sach/tamthien/199?fbclid=IwZXh0bgNhZW0CMTEAAR0d3F3g0MFUZ1QtfZ6tBPlrDiOrI0A--RwLp00fTFfLW8At05OK05ib4Ss_aem_AbL2aXsRPyBh6777KBzqJ-jqh8Ko_LhEUS_GGQCCSG58OVUZeixYV9weM8XZT5vtEIsVw6DB9bCAzs6ByuBtpGew
Điều tôi không thể ngờ là chữ "sân" của vị tăng sĩ này còn quá nặng. Khi vừa xuất hiện trước đại chúng, khi nói một câu có chữ "ác", ông này đã lập tức xỉa xói rằng: "Không biết truyền thông bẩn có cắt ghép, xuyên tạc hay không..."
Kết thúc bài viết này, tôi xin dẫn lời Đức Phật dạy quần sanh, đại ý: Thực hành giáo pháp không đơn thuần là làm Ngài hài lòng, không để xu nịnh Ngài. Làm theo lời dạy của Ngài vì điều đó mang lại lợi ích lâu dài cho bản thân mỗi người. Tất cả chúng sinh đều mong muốn hạnh phúc và không muốn chịu khổ đau. Nhưng có được hạnh phúc hay không là do chính bản thân mình quyết định. Để tìm được hạnh phúc bền lâu và tránh xa khổ đau, phải chuyên cần nỗ lực. Nguồn gốc của khổ đau là vô minh, sân hận và tham ái. Nên phải xem những thứ ấy như kẻ thù và trân quý các phẩm tính của tâm Bồ-đề, của tuệ giác hiểu biết tính Không...
Lê Trường