Sai phạm trong thu - chi trường học không đơn thuần là vài khoản tiền ngoài quy định, mà chạm đến pháp lý, đạo đức nghề giáo và niềm tin xã hội. Việc xử lý kỷ luật hiệu trưởng vì lạm thu cho thấy sự nghiêm minh của ngành giáo dục, đồng thời đặt ra yêu cầu phải giải quyết tận gốc bất cập trong quản lý tài chính công.
Trong môi trường giáo dục, nơi lẽ ra sự trong sáng và minh bạch phải được đặt lên hàng đầu, câu chuyện xử lý kỷ luật hiệu trưởng vì sai phạm trong các khoản thu đang trở thành một vấn đề căng thẳng và gây nhiều tranh luận. Không chỉ là chuyện tiền bạc, đây là vấn đề chạm đến niềm tin xã hội, đạo đức nghề giáo, và cả sự vận hành của hệ thống quản trị công.
Ảnh minh họa
Mỗi khoản thu trong trường học, dù chỉ vài trăm nghìn đồng, đều trực tiếp tác động đến túi tiền của hàng triệu gia đình. Khi các khoản thu - chi không rõ ràng, hay “đội lốt” dưới danh nghĩa đóng góp tự nguyện, phụ huynh dễ cảm thấy bị tận thu, mất công bằng, thậm chí bị ép buộc. Từ đó, sự căng thẳng nảy sinh, biến câu chuyện tài chính thành một điểm nóng xã hội.
Cũng chính vì vậy, các cơ quan quản lý giáo dục đã nhiều lần nhấn mạnh: hiệu trưởng sẽ phải chịu trách nhiệm kỷ luật nếu để xảy ra lạm thu hoặc sai phạm trong thu - chi. Đó không chỉ là quy định hành chính mà còn là một thông điệp răn đe, bảo vệ tính minh bạch trong giáo dục.
 |
|
Sở Giáo dục và Đào tạo GD&ĐT Hải Phòng vừa ban hành văn bản số 6495/SGDĐT-VP ngày 12/9/2025 yêu cầu các cơ sở giáo dục trên địa bàn thành phố thực hiện nghiêm kỷ cương công khai minh bạch trong thu chi năm học 2025-2026 kiên quyết ngăn chặn tình trạng “lạm thu” đầu năm học
|
Theo Luật Viên chức và các nghị định về kỷ luật cán bộ, hiệu trưởng là người đứng đầu đơn vị sự nghiệp công lập, có trách nhiệm toàn diện về quản lý tài chính. Việc thu - chi sai quy định không chỉ dừng ở mức kỷ luật hành chính mà còn có thể bị xem xét trách nhiệm hình sự nếu có dấu hiệu tham ô, lợi dụng chức vụ, quyền hạn.
Điều này cho thấy, xử lý kỷ luật hiệu trưởng không đơn giản là một biện pháp hành chính trong nội bộ ngành, mà còn liên quan đến việc bảo đảm kỷ cương pháp luật và tính liêm chính trong bộ máy nhà nước.
Một nguyên nhân sâu xa dẫn đến tình trạng “lạm thu” là khoảng cách giữa nguồn ngân sách được phân bổ và nhu cầu thực tế của nhà trường. Cơ sở vật chất xuống cấp, thiết bị thiếu thốn, các hoạt động ngoại khóa cần kinh phí… tất cả đều khiến nhiều hiệu trưởng tìm cách huy động phụ huynh đóng góp.
Tuy nhiên, ranh giới giữa “huy động xã hội hóa” và “lạm thu” là rất mong manh. Chỉ cần thiếu minh bạch hoặc áp đặt, khoản đóng góp tự nguyện sẽ biến thành gánh nặng, gây bức xúc. Từ đó, hiệu trưởng dù với mục đích bổ sung nguồn lực thì vẫn đứng trước nguy cơ bị kỷ luật.
Giáo dục là lĩnh vực nhạy cảm, bất kỳ sai phạm nào cũng dễ trở thành điểm nóng dư luận. Một vụ việc lạm thu tại một trường có thể được lan truyền trên mạng xã hội, trở thành vấn đề chung của cả ngành.
Do đó, việc xử lý nghiêm hiệu trưởng sai phạm không chỉ để răn đe, mà còn là hành động chính trị - xã hội nhằm giữ vững niềm tin của nhân dân vào giáo dục. Nó khẳng định rằng ngành giáo dục không dung túng cho sai phạm, không để đạo đức nghề giáo bị hoen ố bởi lợi ích vật chất.
Trường học là nơi dạy chữ, dạy người. Nếu người đứng đầu lách luật, đặt gánh nặng tài chính lên vai phụ huynh, thì hình ảnh người thầy vốn gắn với sự mẫu mực sẽ bị tổn hại nghiêm trọng.
Không chỉ vậy, học sinh khi chứng kiến cha mẹ bức xúc vì nhà trường, có thể sinh ra tâm lý tiêu cực, ảnh hưởng trực tiếp đến việc học tập và niềm tin vào thầy cô.
Bởi vậy, xử lý kỷ luật hiệu trưởng sai phạm cũng đồng nghĩa với việc bảo vệ sự công bằng cho học sinh, giữ gìn đạo đức nghề giáo, và xây dựng niềm tin xã hội.
Để tránh biến hiệu trưởng thành “tội đồ” của mọi sai phạm tài chính, cần một cách tiếp cận toàn diện hơn:
Ngân sách Nhà nước cần được phân bổ hợp lý hơn, ưu tiên sửa chữa cơ sở vật chất, trang thiết bị cho các trường thiếu thốn.
Quy định về xã hội hóa giáo dục phải rõ ràng, minh bạch, xác định những khoản nào được phép vận động, khoản nào tuyệt đối cấm.
Tăng cường kiểm tra, giám sát thường xuyên ngay từ đầu năm học, thay vì chờ đến khi có phản ánh từ dư luận mới xử lý.
Nâng cao kỹ năng quản trị tài chính cho hiệu trưởng, coi đây là một tiêu chí quan trọng khi bổ nhiệm và đánh giá cán bộ quản lý giáo dục.
Công khai, minh bạch mọi khoản thu chi, cho phụ huynh giám sát trực tiếp, để xóa bỏ tâm lý nghi ngờ và tạo dựng niềm tin.
Căng thẳng quanh việc kỷ luật hiệu trưởng sai phạm thu - chi cho thấy đây không chỉ là câu chuyện nội bộ của ngành giáo dục, mà là một vấn đề xã hội, pháp lý, và đạo đức. Nếu không xử lý nghiêm, niềm tin vào giáo dục sẽ bị bào mòn; nhưng nếu chỉ dừng ở kỷ luật cá nhân mà bỏ qua những bất cập hệ thống, thì gốc rễ của vấn đề vẫn còn nguyên.
Cần nhìn nhận “lạm thu” như một tín hiệu cảnh báo về cách quản lý tài chính công trong giáo dục. Khi vừa có sự nghiêm minh trong xử lý, vừa có giải pháp căn cơ để giảm bớt áp lực tài chính cho nhà trường, lúc ấy mới thực sự lấy lại được niềm tin từ xã hội.
Đình Sáng