Vụ việc nữ du khách ở Hà Nội bị hành hung thủng màng nhĩ khi đi du lịch ở huyện Ninh Hải, tỉnh Ninh Thuận, làm xấu hình ảnh địa phương này, khiến chúng ta nghĩ đến câu chuyện xưa gắn với câu thành ngữ: "Mất bò mới lo làm chuồng"
Hơn một tuần qua, trên nhiều phưong tiện truyền thông đã loan tải thông tin một nữ du khách ở Hà Nội – chị Nguyễn Diệu Linh - đã bị hành hung đến thủng màng nhĩ trái, khi người này cùng nhóm bạn đi du lịch tại khu bãi Kinh (xã Vĩnh Hải, Ninh Hải – Ninh Thuận). Vụ việc xảy ra khi chị Linh dùng điện thoại để ghi lại những hành vi được cho là không chuẩn mực của nhóm người cho thuê mô tô lướt sóng thì bất ngờ bị một thanh niên xông vào đánh
Hình ảnh vụ hành hung được cắt từ clip
Sau khi những hình ảnh vụ hành hung được đăng trên mạng xã hội, UBND tỉnh Ninh Thuận đã lập tức chỉ đạo các cơ quan chức năng và chính quyền huyện Ninh Hải báo cáo vụ việc và phải có hướng xử lý rốt ráo, nghiêm túc. Theo ban quản lý khu du lịch bãi Kinh thì “nhóm người kinh doanh mô tô nước đã hành hung chị Linh không phải người tỉnh Ninh Thuận mà có thể là người của tỉnh khác. Đơn vị này đã nhiều lần gửi văn bản kiến nghị các cấp,
Trong khi đó, Sở VH-TT-DL Ninh Thuận nói trong thời gian tới, sẽ có biện pháp chấm dứt hoạt động kinh doanh dịch vụ mô tô nước trái phép ở bãi Kinh, đồng thời đề nghị khu du lịch bãi Kinh – Bình Hưng tăng cường quản lý, giám sát để bảo đảm an ninh, an toàn cho du khách…
Vụ việc trên khiến chúng ta nghĩ đến câu thành ngữ “Mất bò mới lo làm chuống”.
Chuyện rằng: Ngày xưa, có một nhà nọ tích cóp tiền mua được một con bò tốt. Chủ nhà ưng bụng lắm, chăm bò rất kỹ. Tối đến, chủ buộc bò vào gốc cây ở vườn nhà. Một tên trộm theo dõi nhiều ngày, nhân lúc chủ nhà ngủ say đã lẻn vào vườn, tháo dây thừng dắt bò đi mất.
Sáng ra, chủ nhà thấy bò bị mất, tiếc ngẩn ngơ. Nghĩ rằng, do mình “”thú thứa”” nên bò mới bị kẻ gian trộm. Vây là anh ta vội đi mua cột cây, dây nhợ về làm cái chuồng thật chắc chắn. Anh ta nhủ rằng: “Xem còn tên trộm nào dám bén mảng tới nữa không?!”
Một người hàng xóm nhìn thấy cái chuống bò, cười nói: “Anh làm chuồng chi nữa khi bò đã mất. Phí tiền, phí công vô ích!”
Người chủ nhà nghe xong câu nói của hàng xóm thì hiểu ra rằng bò đã mất, bản thân không còn tiền để mua lại bò nên đành tháo dở chuồng.
Câu chuyện “Mất bò mới lo làm chuồng” khép lại thật đơn giản nhưng cho chúng ta những hàm ý sâu xa, bài học xương máu. Nó như hồi chuông cảnh báo giúp chúng ta nhận ra rằng, phàm làm việc gì cũng cần phải có kế hoạch cụ thể, đề ra phương án rủi ro, tính toán được mọi kết quả có thể xảy ra. Có như vậy mới chu toàn.
Trổ lại chuyện nữ du khách Hà Nội bị hành hung. Nếu như chính quyền xã Vĩnh Hải, ban quản lý khu du lịch bãi Kinh có kế hoạch quản lý tốt hoạt động vui chơi tại địa phương thì đã không xảy ra vụ việc. Nếu như chính quyền huyện Ninh Hải tăng cường giám sát, chỉ đạo nghiêm túc công tác trật tự trị an địa phương thì sao nên nỗi. Nếu như ngành VH-TT-DL Ninh Thuận làm tốt công tác quản lý nhà nước chuyên ngành thì hình ảnh xấu, gây ảnh hưởng đến du lịch tỉnh nhà đã không lan truyên. Qúa nhiều chữ “nếu như” thật “đau” kiểu người xưa bị mất bò rồi mới làm chuồng!
Lê Trường