Vùng đất phương Nam - Sài Gòn - vốn dĩ rất hào sảng, ân tình ấy đang oằn mình trong đau thương bởi "cơn bão Corona" tàn khốc. Nhưng tôi tin rằng, "sau cơn mưa trời lại sáng", Sài Gòn sẽ vẫn là nàng thiếu nữ yêu kiều, diễm lệ...
Cơn mưa chiều đầu mùa bất chợt ập đến ào ạt, kèm gió rát dữ dội trên vùng đất nắng Ninh Thuận. Cơn mưa làm tôi bỗng nhớ Sài Gòn da diết.
Là đứa con của vùng Duyên hải miền Trung, sinh ra và lớn lên trên xứ sở gió cát, xương rồng Ninh Thuận nhưng tôi có đến 1/3 đời người gắn kết với Sài Gòn, với con người của thành phố từng có thời được mệnh danh là “Hòn ngọc Viễn Đông” này. Mối thâm tình ấy có “ngọn nguồn” từ nghiệp dĩ “phu chữ”, tôi vốn đã trót mang từ 25 năm nay.
Một góc đường Sài Gòn trước khi bị dịch bệnh Covid-19 hoành hành.
Sài Gòn/TP.HCM đó, cởi mở, thân thiện, hào phóng. Chốn ấy đã dang rộng vòng tay, dung chứa cho bất cứ ai trong cuộc mưu sinh của kiếp đời. Sự tự do cá nhân, riêng tư của cuộc sống Sài Gòn được tôn trọng ở “mức cao”, nhưng khi có sự kết nối thì đối đãi nhau một cách chân thành. Người Sài Gòn khi nghĩ gì sẽ nói ra chứ không bao giờ “giữ trong lòng mệt lắm”. Tính cách người Sài Gòn là vậy, thẳng thắn, hồn nhiên, vô tư, thể như cơn mưa rào bất chợt, ào đến rồi lại tạnh ngay.
Tôi thì cứ muốn ví Sài Gòn như người thiếu nữ cá tính, nhưng đủ khôn ngoan và quyến rũ. Người ta không thể không yêu nàng vì tư tưởng văn minh, hiện đại. Chỉ riêng về ẩm thực, nếu không quá ngoa ngôn thì chẳng nơi nào trên đất nước Việt Nam lại phong phú, đa dạng như ở Sài Gòn. Đó là những quán phở Hà Nội, Nam Định, bánh đa cua Hải Phòng, bánh canh Trảng Bàng – Tây Ninh, bún bò Huế, mì Quảng Nam, hủ tiếu Nam Vang, bún mắm miền Tây, cơm gà Phan Rang… Kể cả những sơn hào hải vị Tây, Tàu cũng không thiếu trong những khách sạn, nhà hàng sang trọng...
Giờ trời bắt đầu vào Thu, Sài Gòn/TP.HCM đang oằn mình trong đau thương vì dịch bệnh Corona. Sự yêu kiều của “người thiếu nữ Sài Gòn” với màu áo lụa Hà Đông của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên giữa cái nắng của vùng đất phương Nam “đang đi mà chợt mát” này chợt nhạt nhòa bởi tang tóc của thiên dịch. Từ nơi xa ngái ở quê hương gió bụi miền Trung, tôi chợt khẽ hát mấy câu trong nhạc phẩm "Đêm nhớ về Sài Gòn" của nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng (Đêm nhớ về Sài Gòn/Tiếng nhạc vàng gọi từng âm xưa/Ánh đèn vàng nhạc nhòa đêm mưa...). Những giai điệu mang đầy tâm tư, hoài niệm của ca khúc khiến tôi như một kẻ mộng du! Sài Gòn hoa lệ nhưng hôm nay đang phải đối mặt với bao khó khăn, đớn đau kia mà...!
Gần 20 năm gắn bó với công việc viết lách ở Sài Gòn nhưng tôi chưa có câu chữ nào về vùng đất hào phóng này, kể cả những chốn nơi từng lưu dấu kỷ niệm, ngoại trừ vài câu thơ ngẫu hứng. Để đến hôm nay, khi nghĩ về người thân, bạn bè, đồng nghiệp đang trụ lại chốn này, giữa “cơn bão Corona” thảm khốc, lòng tôi lại se thắt, chùng xuống. Nhưng tôi tin rằng (có lẽ không chỉ riêng tôi, tất thảy chúng ta đều có lòng tin như vậy), thảm nạn sẽ mau qua, để “người thiếu nữ Sài Gòn” lại sẽ thướt tha như thuở nào, vẫn yêu kiều dưới ánh đèn màu lung linh, huyền ảo của một thành phố đô hội, đầu tàu kinh tế của đất nước.
Cơn mưa chiều đã tạnh từ lâu, nhưng sao tiếng nhạc lòng trong tôi sao vẫn chưa dứt…
Lê Trường