Tiền bồi dưỡng A80 tại Trường Cao đẳng Du lịch Hà Nội gây xôn xao không vì vài trăm nghìn, mà vì “minh bạch theo yêu cầu”: chỉ xuất hiện khi dư luận lên tiếng, giấy tờ lộn xộn, buổi đối thoại vội vã, sinh viên phải tự đi tìm công bằng trong khi niềm tin ngày càng hao hụt.
A80 và những câu hỏi không thể né tránh
Câu chuyện tiền bồi dưỡng A80 tại Trường Cao đẳng Du lịch Hà Nội đang thu hút sự chú ý không phải vì giá trị vài trăm nghìn đồng, mà bởi cách câu chuyện được xử lý phơi bày một thực trạng cố hữu trong môi trường giáo dục công lập: minh bạch chỉ xuất hiện khi dư luận lên tiếng, còn trách nhiệm giải trình vẫn bị xem nhẹ như “một chi tiết kỹ thuật”, điều mà lâu nay ai cũng ngờ nhưng ít người dám gọi thẳng tên.
Nhiều sinh viên bức xúc khi chỉ được nhận 940 nghìn đồng cho cả quá trình tập luyện A80, trong khi sinh viên các trường khác nhận 1,6–2,2 triệu đồng.
Sự chênh lệch không chỉ làm dậy sóng mạng xã hội, mà còn khiến câu hỏi cơ bản về công bằng, tính nhất quán trong quản lý công lập trở nên nóng bỏng: mức chi thực tế là bao nhiêu, tại sao các trường khác nhau lại áp dụng khác nhau, và vì sao giấy tờ nhận tiền không ghi rõ số tiền?
Khi niềm tin bị kích hoạt bởi sự thiếu minh bạch, nhà trường mới “nhanh trí” tổ chức buổi đối thoại “khẩn” với sinh viên, một biện pháp thường thấy trong kho vũ khí ứng phó áp lực dư luận của các cơ quan công lập. Thậm chí giờ họp cũng được đổi gấp từ 14h xuống 11h, tạo cảm giác vội vã, hối hả, như thể mọi sự minh bạch đều là… gánh nặng không đáng có.
Tại buổi đối thoại, Hiệu trưởng Phạm Văn Long công bố lại toàn bộ mức bồi dưỡng: 17 buổi tập được duyệt 60 nghìn đồng/buổi, 3 buổi sơ duyệt và tổng duyệt 180 nghìn đồng/buổi, và 2 buổi chính thức 200 nghìn đồng/buổi. Tổng tiền một sinh viên lẽ ra được nhận là 1,96 triệu đồng, trừ đi 440 nghìn đồng tiền ăn trong 11 ngày (một bữa chính 30 nghìn đồng đồng, một bữa phụ 10 nghìn đồng). Như vậy, sinh viên thực nhận 1,52 triệu đồng. Nhà trường chia làm hai đợt chi: đợt 1 là 940 nghìn đồng, đợt 2 sẽ là 580 nghìn đồng kèm giấy chứng nhận vinh danh.
Có thể thấy đây là một cách thông tin vê số tiền đầy đủ, chi tiết, nhưng cách tổ chức, thời gian tổ chức lại khiến dư luận không khỏi nghi ngại.
Ông Phạm Văn Long, Hiệu trưởng Trường Cao đẳng du lịch Hà Nội đối thoại với sinh viên về việc chi trả tiền hỗ trợ tham gia sự kiện A80.
Việc nhà trường, yêu cầu sinh viên ký vào giấy nhận tiền mà không ghi rõ số tiền là một sai lầm “khó hiểu” nếu đặt trong bất kỳ đơn vị tài chính - kế toán nào. Việc thu số tài khoản sinh viên, rồi cuối cùng lại phát tiền mặt, cũng chẳng được giải thích kịp thời, như một màn “ảo thuật hành chính”.
Việc nhà trưởng chia chi trả làm hai đợt mà không thông báo, khiến sinh viên mặc nhiên tin rằng 940 nghìn đồng là tất cả, càng cho thấy sự “chậm hiểu” trong truyền thông nội bộ. Và việc chuyển giờ họp đột ngột, từ 14h xuống 11h, không chỉ khiến dư luận đặt câu hỏi mà còn gợi lên hình ảnh một cơ quan luôn trong tư thế “chữa cháy”, ứng phó thay vì chủ động minh bạch.
Câu chuyện A80, ở góc nhìn ấy, không chỉ là những con số vài trăm nghìn đồng. Nó là bản đồ phản chiếu những “tật xấu” trong quản trị công lập: minh bạch chỉ xuất hiện khi bị thúc ép, trách nhiệm giải trình được xem như một thủ tục hình thức, còn cách giao tiếp với người hưởng lợi là sinh viên lại vừa lúng túng vừa hời hợt.
Và trong bức tranh ấy, người chịu thiệt không phải là ngân sách hay hệ thống, mà chính là những người trực tiếp tham gia: sinh viên, những người phải bỏ thời gian, công sức, và niềm tin vào môi trường giáo dục.
Bài kiểm tra minh bạch của giáo dục công
Đáng chú ý hơn, câu chuyện không chỉ dừng lại ở Trường Cao đẳng Du lịch Hà Nội. Một sinh viên Đại học Thăng Long tiết lộ rằng nhận 2,2 triệu đồng bồi dưỡng cho cùng hoạt động A80, cao hơn gấp rưỡi, thậm chí gấp đôi so với sinh viên trường khác. Đại diện trường từ chối công khai con số cụ thể, chỉ khẳng định toàn bộ kinh phí đến từ Cục Văn hoá Cơ sở và đã chuyển khoản đầy đủ cho sinh viên, không khấu trừ đồng nào.
Như vậy, cùng một đội hình xếp chữ A80, mức bồi dưỡng lại phụ thuộc vào từng trường, từng cách áp dụng, từng… “tâm trạng nội bộ”. Chính sự chênh lệch này khiến sinh viên cảm giác như đang tham gia một trò chơi công bằng giả tạo: tiền không mất, nhưng niềm tin thì hao hụt từng ngày.
Câu chuyện A80 cho thấy một thực tế trần trụi: vấn đề không nằm ở 60 nghìn đồng hay 80 nghìn đồng mỗi buổi tập. Vấn đề nằm ở cách một cơ sở giáo dục công lập đối xử với thông tin, với trách nhiệm và với chính những người trực tiếp đóng góp công sức của sinh viên.
Minh bạch không thể là việc “nói lại cho rõ” sau khi bị chất vấn. Minh bạch phải hiện hữu từ đầu, bằng văn bản, bằng quy trình chuẩn mực, và bằng thái độ tôn trọng với người học. Khi sinh viên phải lên mạng xã hội để tìm công bằng, khi họ phải dò từng con số, hỏi từng khoản chi, đó không còn là câu chuyện tiền bạc nữa mà là minh chứng của một nền quản trị thiếu niềm tin, thứ vốn luôn khó xây dựng và dễ phá hủy nhất trong giáo dục công.
Sinh viên Cao đẳng Du lịch Hà Nội trong buổi đối thoại với nhà trường về số tiền được nhận dịp A80.
Trong bối cảnh giáo dục đang nỗ lực xây dựng môi trường chuẩn mực, chuyên nghiệp, từng hành động của các trường, dù chỉ trong một sự kiện như A80, đều là thước đo văn hóa quản trị. Những tờ giấy ký không ghi số tiền, những buổi họp thay đổi giờ đột ngột, những lý do “do nghĩ đơn giản” hay “tạm thời chưa thông tin” không chỉ làm suy giảm uy tín một đơn vị, mà còn gieo rắc tâm lý bất an cho hàng nghìn sinh viên, những người đặt niềm tin vào hệ thống.
Họ đang mong đợi một môi trường mà mọi đồng tiền công được giải thích rành mạch, mọi quyết định đều có căn cứ, và mọi giao tiếp được thực hiện với tinh thần trách nhiệm, chứ không phải là những “phép thử” để học trò tự mình khám phá sự minh bạch.
A80 là một lễ kỷ niệm lớn, nhưng bài học mà nó để lại còn lớn hơn nhiều: chỉ một mắt xích nhỏ thiếu minh bạch cũng đủ phơi bày những lỗ hổng rộng trong quản trị giáo dục công. Và cái giá phải trả không chỉ là vài trăm nghìn đồng, mà là niềm tin - thứ vốn quý giá hơn bất cứ con số nào, và một khi mất đi, không ngân sách nào bù đắp được.
Quang Anh