09:01 20/07/2023

TIẾNG MÁY BAY VÀ TIẾNG CÒI XE CỨU THƯƠNG

Tìm mọi cách ăn tiền của người dân trong lúc dịch bệnh nguy nan thì quả là quá tàn nhẫn!

Tiếng máy bay và tiếng còi xe cứu thương vốn dĩ là thanh âm bình thường như bao âm thanh khác trong cuộc sống. Thế nhưng, từ hôm 11/7 vừa qua, khi bắt đầu phiên tòa xét xử sơ thẩm vụ án "chuyến bay giải cứu" với 54 bị cáo (trong đó có nhiều quan chức cao cấp), tôi bỗng cảm thấy ghê tởm khi hình dung đến tiếng máy bay giữa mùa đại dịch Corona, 2 năm trước. Ghê tởm tiếng máy bay nhưng tôi lại buốt lòng khi nhớ đến tiếng còi xe cứu thương, cũng trong những tháng dài dịch bệnh nói trên.

TIẾNG MÁY BAY VÀ TIẾNG CÒI XE CỨU THƯƠNG
Dòng người đùm túm về quê tránh dịch Covid-19

Thời gian đó, mỗi lần nghe xe cứu thương hú còi, bất kể sớm, khuya, lòng tôi cảm thấy bất an, quặng thắt. Tôi hình dung: phải chăng thêm một người đang khó thở, sốt cao được chuyển đến bệnh viện? Rồi tôi lại lẩm nhẩm như độc thoại với chính mình: cầu mong ai đó "tai qua nạn khỏi" để trở về với người thân, với gia đình!

Mấy tháng cuồng quay trong đại dịch, tôi đã nhiều lần đến một số cơ sở y tế đang điều trị bệnh nhân Corona và khu cách ly tập trung. Biết rằng đến để làm nhiệm vụ của một nhà báo ghi nhận, chuyển tải thông tin và sẻ chia chút tấm lòng (của tôi và những người bạn học) nhưng sao nghe lòng quá xót xa. Và mỗi lần như thế, tôi luôn thầm nguyện cầu ơn trên che chở cho mọi người được bình an.

Thỉnh thoảng, nhìn thấy xe cứu thương chạy ra từ hướng bệnh viện, còi hú inh ỏi, tim tôi như thắt lại, ví hồ có vật gì chèn ép, tức nghẹn. Vậy là thêm người đã mãi mãi yên giấc, không bao giờ trở dậy. Người ra đi, bỏ lại tất cả những gì trân quý nhất của cuộc đời. Kiếp nhân sinh đã hết, bao nhiêu thương - ghét, thành - bại, nhục - vinh, khôn - dại, mới đó đã tan vào cõi hư vô. Tôi lặng lẽ cúi đầu tiễn biệt, xót cho một kiếp người.

Đớn đau quá, kinh hoàng quá!. 

TIẾNG MÁY BAY VÀ TIẾNG CÒI XE CỨU THƯƠNG
Thắp nến tưởng niệm hơn 23 ngàn đồng bào tử vong trong đại dịch Covid-19. Ảnh TL

Tôi từng không dám nghĩ đến cảnh có lúc, không chỉ một vài xe cứu thương đơn lẻ hú còi, mà nhiều chiếc nối đuôi nhau, tạo nên thanh âm hỗn loạn. Uất nghẹn!.

Khoảng thời gian xảy ra đại dịch, nhiều đêm thanh vắng, ngước nhìn trời cao vằng vặc, trong tôi lại bừng lên niềm tin rằng dịch bệnh rồi sẽ qua, những đau thương rồi sẽ dần phai, vạn vật trong cõi nhân gian vẫn mãi trường tồn, trường tồn trong tình yêu vô bờ bên nhau. Vậy mà...

Vụ án "chuyến bay giải cứu" đã cho thấy nhiều thủ đoạn làm tiền của một số cán bộ biến chất. Thật là khủng khiếp khi họ thản nhiên bỏ túi hàng trăm tỉ đồng của những người xa xứ mong mỏi được hồi hương trong mùa đại dịch. Họ moi tiền một cách tàn bạo của những thân phận đồng bào mình đang lâm cảnh nguy nan thì quả là quá vô tâm đến tàn nhẫn. 

Không xét đến trách nhiệm là công bộc của dân (của các bị cáo là quan chức), chỉ với lương tâm của một người bình thường, hẳn ai cũng phải động lòng trắc ẩn trước những phận người khốn khó nơi đất khách quê người. Hơn thế nữa, đã là người Việt Nam, thảy đều có cái nghĩa đồng bào, có dòng máu dân tộc chảy trong huyết quản. Nhưng trong vụ án này thì không! Có vẻ như tất cả chỉ vì chữ tiền!

Đau vô cùng với tiếng còi xe cứu thương. Phẫn uất vô cùng với tiếng máy bay vô nhân!

Lê Trường