16:46 30/01/2026

Từ mùa xuân khai mở đến khát vọng vươn mình của dân tộc

Từ mùa Xuân Canh Ngọ 1930 đến mùa xuân Bính Ngọ 2026, lịch sử dân tộc được nối dài bằng niềm tin vào con đường đã chọn, bằng sức mạnh nhân dân và khát vọng đưa đất nước phát triển bền vững, hùng cường.

Mỗi mùa xuân đi qua lịch sử dân tộc Việt Nam không chỉ mang theo nhịp chuyển của đất trời, mà còn gợi mở những mốc suy tư về con đường đã chọn, những giá trị đã bền bỉ giữ gìn và những khát vọng đang tiếp tục được thắp sáng.

Từ mùa Xuân Canh Ngọ năm 1930 đến xuân Bính Ngọ 2026, lịch sử hiện đại của đất nước có thể được đọc như một hành trình liên tục của niềm tin, của lựa chọn chiến lược và của ý chí vươn lên không ngừng của cả một dân tộc.

Từ mùa xuân khai mở đến khát vọng vươn mình của dân tộc
Ảnh minh họa

Trong cảm thức văn hóa Việt Nam, mùa xuân chưa bao giờ chỉ là thời điểm bắt đầu của một năm mới. Xuân là khoảnh khắc con người lắng lại để nhìn sâu vào quá khứ, nhận diện hiện tại và gieo những hạt mầm cho tương lai.

Bởi thế, khi xuân về, lịch sử không hiện ra bằng những con số khô cứng, mà bằng những ký ức sống động của vận nước, của những bước ngoặt đã định hình số phận dân tộc.

Từ mùa xuân khai mở đến khát vọng vươn mình của dân tộc

Trong dòng chảy ấy, mùa Xuân Canh Ngọ năm 1930 luôn hiện lên như một điểm khởi nguyên có ý nghĩa đặc biệt. Đó là mùa xuân mà dân tộc Việt Nam, sau nhiều thập kỷ mò mẫm tìm đường trong đêm dài nô lệ, đã tìm thấy một điểm tựa tư tưởng và tổ chức đủ sức dẫn dắt lịch sử đi tới.

Sự ra đời của Đảng Cộng sản Việt Nam không phải là kết quả của ngẫu nhiên, càng không phải sản phẩm của ý chí chủ quan, mà là kết tinh tất yếu của yêu cầu lịch sử, của phong trào yêu nước và phong trào công nhân, của khát vọng giải phóng dân tộc gặp gỡ với ánh sáng của chủ nghĩa Mác - Lênin.

Trước năm 1930, lòng yêu nước của nhân dân Việt Nam chưa từng nguội lạnh. Những phong trào đấu tranh chống thực dân, phong kiến diễn ra sôi nổi, giàu tinh thần hy sinh, song vẫn mang trong mình sự phân tán về tổ chức, thiếu thống nhất về đường lối và hạn chế về tầm nhìn chiến lược.

Dân tộc như con thuyền căng buồm giữa sóng lớn, có gió thời đại thổi tới nhưng chưa có la bàn để định hướng. Chính trong hoàn cảnh ấy, Đảng ra đời, mang theo một cương lĩnh cách mạng rõ ràng, xác lập mục tiêu độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội, đặt lợi ích của nhân dân lao động và của dân tộc lên trên hết.

Mùa xuân năm 1930 vì thế không chỉ là mùa xuân của một chính đảng, mà là mùa xuân của niềm tin được gọi tên, của con đường được xác lập, của lịch sử dân tộc bước sang một trang mới. Từ đây, cuộc đấu tranh giành độc lập của nhân dân Việt Nam không còn là những nỗ lực đơn lẻ, mà trở thành một phong trào cách mạng có tổ chức, có chiến lược, có lý tưởng và có điểm đến rõ ràng.

Lịch sử sau đó đã chứng minh sức sống và tính đúng đắn của lựa chọn ấy. Mùa Thu năm 1945, dưới sự lãnh đạo của Đảng, nhân dân Việt Nam đã làm nên cuộc Tổng khởi nghĩa long trời lở đất, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa - Nhà nước công nông đầu tiên ở Đông Nam Á.

Lần đầu tiên trong lịch sử hiện đại, người Việt Nam đứng lên làm chủ vận mệnh của mình, khẳng định trước thế giới quyền độc lập, tự do thiêng liêng của một dân tộc từng bị áp bức, chà đạp suốt hàng chục năm.

Ba mươi năm tiếp theo là một trường ca kháng chiến gian khổ mà hào hùng. Ý chí độc lập, tự do của dân tộc được tôi luyện qua bom đạn, hy sinh và những thử thách khốc liệt chưa từng có.

Mùa Xuân năm 1975, kết thúc bằng ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, không chỉ là một chiến thắng quân sự, mà là thắng lợi của một đường lối cách mạng đúng đắn, của sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc, của niềm tin son sắt vào sự lãnh đạo của Đảng. Từ tro tàn chiến tranh, một hành trình mới được mở ra: hàn gắn vết thương, xây dựng và phát triển đất nước trong hòa bình.

Song, con đường đi lên chưa bao giờ bằng phẳng. Những năm đầu sau chiến tranh, đất nước phải đối mặt với muôn vàn khó khăn: nền kinh tế kiệt quệ, đời sống nhân dân thiếu thốn, cơ chế quản lý bộc lộ nhiều bất cập, lại thêm vòng vây cấm vận kéo dài.

Trong hoàn cảnh ấy, yêu cầu đổi mới trở thành đòi hỏi sống còn của lịch sử. Đại hội VI của Đảng năm 1986 đã đánh dấu bước ngoặt mang tính chiến lược: dũng cảm nhìn thẳng vào sự thật, đổi mới tư duy để đi tiếp con đường phát triển.

Công cuộc Đổi mới không chỉ là sự điều chỉnh về kinh tế, mà là một quá trình đổi mới toàn diện tư duy phát triển, phương thức quản lý và cách thức huy động nguồn lực xã hội. Từ đó, Việt Nam từng bước thoát khỏi khủng hoảng, duy trì tốc độ tăng trưởng ổn định, cải thiện đời sống nhân dân, mở rộng quan hệ đối ngoại và hội nhập ngày càng sâu rộng vào đời sống quốc tế. Vị thế, uy tín của đất nước trên trường quốc tế không ngừng được nâng cao.

Nhìn lại chặng đường gần một thế kỷ, có thể nhận diện rõ một sợi chỉ đỏ xuyên suốt lịch sử hiện đại Việt Nam: mỗi bước ngoặt phát triển của đất nước đều gắn liền với những quyết sách chiến lược của Đảng và với sức mạnh bền bỉ của nhân dân. Nhân dân là nền đất nuôi dưỡng mọi thành quả, còn Đảng là lực lượng dẫn dắt, giữ cho con đường phát triển không chệch hướng, không lạc nhịp trước những biến động phức tạp của thời cuộc.

Bước vào xuân Bính Ngọ 2026, đất nước đứng trước một không gian phát triển mới với nhiều thời cơ và thách thức đan xen. Niềm vui đón xuân hòa quyện với dấu mốc 96 năm Ngày thành lập Đảng và đặc biệt là niềm tin được củng cố từ thành công của Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV. Đại hội không chỉ là sự kiện chính trị quan trọng, mà còn là nơi kết tinh trí tuệ, bản lĩnh và khát vọng phát triển của dân tộc trong một giai đoạn mang tính bản lề.

Những mục tiêu được xác lập cho chặng đường tới năm 2030 - kỷ niệm 100 năm thành lập Đảng và tầm nhìn đến năm 2045 - 100 năm thành lập nước, phản ánh một khát vọng lớn: đưa Việt Nam trở thành nước phát triển, có thu nhập cao theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Đó không phải là những khẩu hiệu mang tính trang trí, mà là lời hẹn nghiêm cẩn với lịch sử, với các thế hệ hôm nay và mai sau.

Tuy nhiên, con đường phía trước đòi hỏi bản lĩnh và trí tuệ ở tầm cao hơn. Thế giới đang bước vào giai đoạn biến động sâu sắc, với cạnh tranh chiến lược gay gắt, xung đột địa chính trị phức tạp, những đứt gãy chuỗi cung ứng toàn cầu và các thách thức an ninh phi truyền thống ngày càng gia tăng.

Cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư, chuyển đổi số, kinh tế tri thức và đổi mới sáng tạo mở ra những cơ hội chưa từng có, đồng thời đặt ra những yêu cầu khắt khe về năng lực quản trị quốc gia, chất lượng nguồn nhân lực và sức bền của thể chế phát triển.

Trong bối cảnh ấy, yêu cầu phát triển nhanh phải luôn song hành với phát triển bền vững; tăng trưởng kinh tế phải gắn chặt với tiến bộ và công bằng xã hội, với bảo vệ môi trường và nâng cao chất lượng sống của nhân dân. Hội nhập quốc tế cần được thực hiện trên nền tảng giữ vững độc lập, tự chủ và lợi ích quốc gia - dân tộc. Đó là những bài toán lớn, không dễ giải, đòi hỏi sự kiên định về mục tiêu, linh hoạt trong phương thức và nhất quán trong hành động.

Hơn bao giờ hết, sức mạnh của Việt Nam vẫn nằm ở sự đồng thuận xã hội và niềm tin của nhân dân. Khi niềm tin ấy được bồi đắp bằng những chính sách sát thực tiễn, bằng kỷ cương, liêm chính và tinh thần phục vụ, thì mỗi người dân sẽ trở thành một chủ thể tích cực của công cuộc phát triển, chứ không chỉ là người thụ hưởng thành quả.

Mùa xuân của Đảng, nhìn từ chiều sâu lịch sử, vì thế không chỉ là ký ức để tưởng nhớ, mà là lời nhắc nhở về trách nhiệm hành động. Trách nhiệm giữ vững lý tưởng đã lựa chọn từ mùa Xuân Canh Ngọ năm xưa; trách nhiệm đổi mới không ngừng để đáp ứng yêu cầu của thời đại; và trách nhiệm vun đắp niềm tin xã hội, để những mùa xuân của đất nước luôn gắn liền với ấm no, hạnh phúc của nhân dân.

Khi xuân mới gõ cửa từng mái nhà, từ thành thị đến nông thôn, từ miền xuôi đến miền ngược, khát vọng vươn mình của dân tộc lại được đánh thức. Đó là khát vọng được sống trong một đất nước hòa bình, phát triển, công bằng và nhân văn; nơi mỗi mùa xuân không chỉ đến đúng hẹn, mà đến trong tâm thế chủ động, tự tin và bền vững.

Và trên hành trình ấy, bài học lớn nhất mà lịch sử để lại vẫn còn nguyên giá trị: khi ý Đảng hợp với lòng dân, thì không có mùa đông nào đủ dài để ngăn cản mùa xuân của dân tộc.

Đình Sáng