Danh ảo sẽ cản trở sự phát triển của xã hội, mai một tư duy sáng tạo của người lao động chân chính.
Bộ Nội vụ đang lấy ý kiến dự thảo Nghị định Quy định tiêu chuẩn chức danh công chức lãnh đạo, quản lý trong cơ quan hành chính nhà nước. Có nhiều tiêu chuẩn được đặt ra trong dự thảo này nhưng đáng chú ý là tiêu chuẩn "Lãnh đạo cấp Thứ trưởng, Tổng cục trưởng, giám đốc sở... không được háo danh".
Khi dự thảo nghị định nói trên được loan tải trên các phương tiện truyền thông, dư luận cho rằng để xác định cán bộ được bổ nhiệm có “háo danh hay không” quả là điệu rất khó.
Trong phạm vi bài báo này, chúng tôi chỉ muốn đề cập đến bản chất của hai từ “háo danh” để rộng đường dư luận cho một phần của nghị định trên.
Háo danh là một tính từ, với nghĩa là ham danh, thích có danh. Suy cho cùng, ham thích có danh là lẽ tự nhiên, không gì xấu, thậm chí còn đáng được biểu dương, trọng vọng, nếu sự ham thích đó được hun đúc bằng nỗ lực, miệt mài lao động bằng trí lực của bản thân.
Nhưng cái sự “háo danh” nói ở đây là người muốn sở hữu nó lại thực hiện bằng sự trao đổi, mua bán và cả… tự phong!
Có lẽ không quá ngoa khi nói rằng, xã hội càng phát triển thì con người càng đu bám cái sự “háo danh”. Những “danh hiệu, tước hiệu” nhiều đến nỗi không biết đâu là thật, đâu là giả. Hãy nhìn các chương trình game show và lĩnh vực giải trí thì rõ. Tất thảy đều “bội thực” danh xưng, tước hiệu ở chót vót đỉnh cao, với những nam vương, ông hoàng, nữ hoàng, siêu sao, siêu mẫu, danh ca, danh hài…Thậm chí, có không ít lĩnh vực không hợp với thuần phong, mỹ tục của dân tộc nhưng vẫn được “vô tư” gắn danh xưng như: “Nữ hoàng áo tắm”, “Nữ hoàng nội y”. Quả là… cạn lời!
Thực tế cho thấy, từ lâu cái sự háo danh đã được hợp thức hóa, để người được phong danh thỏa mãn trong ánh hào quang. Trong khi, sự cống hiến của họ đối với cộng đồng hoàn toàn không tương xứng, thậm chí có khi còn làm nhiễu loạn xã hội.
Cho nên "háo danh" bằng cách trao đổi, mua bán, tự phong, thực chất là cách che đậy cái dốt, cái khiếm khuyết của bản thân. Suy cho cùng, đây là một dạng lừa lọc thiên hạ và lừa lọc chính mình!
Danh là thước đo giá trị tư duy, lao động sáng tạo, là sự miệt mài khổ luyện cả cuộc đời. Đừng để sự háo danh lộng hành, làm thất vọng, cản trở sự sáng tạo, cản trở năng lực của người lao động chân chính!
Chia sẻ với VTV vào hồi tháng 4/2023 trong bài viết:"Háo danh nằm sâu trong nguồn gốc của văn hóa người Việt" PGS.TS Nguyễn Thế Kỷ - Chủ tịch Hội đồng Lý luận, phê bình văn học – nghệ thuật trung ương cho biết. "Công danh không phải cho cá nhân mà là hiến cho tổ quốc, cho cộng đồng thì danh tiếng mới có giá trị. Giá trị của một doanh nghiệp, một con người, cộng đồng được xác định một cách chính xác, nhân văn, chứ không phải là đi quảng bá, tuyên truyền rầm rộ. Điều đó không được",
Lê Trường