Anh Nguyễn Ngọc Mạnh (nghề lái xe tải, Đông Anh, Hà Nội) có hành động ứng cứu kịp thời bé gái rơi từ tầng 12 xuống đất làm nhiều người khâm phục, bên cạnh đó lại có những "kẻ vạch lông tìm vết".
Một người đàn ông nghe tiếng kêu cứu, không cần suy nghĩ đắn đo đã nhanh chóng tìm cách cứu một đứa trẻ rơi xuống từ tầng 12 an toàn, gần như đó là một cú sốc, một vấn đề quá sức tưởng tượng của bao nhiêu triệu con người trước khi làm việc gì, đều tính toán thiệt hơn.
Vì vậy, mà anh Anh Nguyễn Ngọc Mạnh (Đông Anh, Hà Nội) trở thành “anh hùng”, trở thành một “hiện tượng” trong mấy ngày.
Có thể trước khi hành động, Mạnh không bao giờ ngờ được rằng cuộc sống của mình đã bị xáo trộn suốt mấy ngày liền, tên được nhắc trên khắp mặt báo và tất cả các mạng xã hội, những bức tranh, những bài thơ về Mạnh liên tục được sáng tác.
Anh Nguyễn Ngọc Mạnh là người hùng đã cứu sống bé gái thoát lưỡi hái tử thần
Mạnh chắc cũng không kịp nghĩ mình sẽ được trả ơn như thế nào, chân anh chạy và đầu anh tính toán làm sao để kịp cứu đứa bé, chỉ vậy mà thôi.
Có cả hàng trăm bài phân tích về hành động, về trọng lượng khi rơi của đứa trẻ là bao nhiêu, về khả năng cứu sống đứa bé là bao nhiêu, về tất thảy mọi thứ, nhưng tất cả chỉ là những mổ xẻ sau khi Mạnh hành động rồi, và chỉ có Mạnh mà thôi.
Vậy thì việc (nếu có) Mạnh chụp hụt đứa bé, nếu có trượt ngã sau khi đã cố gắng hết sức trong 30 giây leo trên mái cao 2m, đó vẫn là hành động mà tất thảy những ai còn lại nên biết ơn, bởi trên hết.
Mạnh đã hành động hết sức trong khả năng của mình và kết quả đứa trẻ an toàn, một đứa trẻ không có máu mủ gì với anh, thì sao lại đòi hỏi anh phải làm tốt hơn nữa, mọi đòi hỏi đều vô lý.
Bất cứ ai trong chúng ta, sẽ có lúc nào đó như đứa bé 2 tuổi kia, “rơi” mà không được ai cứu, chúng ta sẽ bất lực thế nào? Ngược lại, bất cứ ai cũng có một phần của máu “hào hiệp trượng nghĩa” trong người, nhưng lâu rồi không sử dụng, lâu rồi bận tính toán, nên dòng máu ấy cạn dần đi.
Thừa ủy quyền của Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc, sáng 2/3, ông Lê Hồng Sơn, Phó Chủ tịch Thường trực UBND TP Hà Nội đã đến thăm, trao Bằng khen đột xuất của Thủ tướng cho anh Nguyễn Ngọc Mạnh (sinh năm 1990, tại xóm 4, thôn Vĩnh Thanh, xã Vĩnh Ngọc, huyện Đông Anh) về hành động dũng cảm cứu bé gái 3 tuổi rơi từ tầng 12A chung cư 60B Nguyễn Huy Tưởng, quận Thanh Xuân, vào ngày 28/2.
Ông Lê Hồng Sơn đã bày tỏ sự cảm phục trước hành động dũng cảm của công dân Nguyễn Ngọc Mạnh. Hành động cao đẹp, dũng cảm của anh đã thắp sáng thêm tình yêu vào cuộc sống, giúp nhiều người tin vào những điều tốt đẹp, thiện lương và tấm lòng cao quý của con người.
Ông Sơn nhấn mạnh việc làm của anh Mạnh sẽ cổ vũ cho các bạn trẻ và nhiều tầng lớp nhân dân Thủ đô thêm dũng cảm, tích cực tham gia bảo vệ sự bình yên trong cuộc sống và phong trào bảo vệ an ninh Tổ quốc, cứu hộ, cứu nạn.
Bài học đạo đức cấp một “dắt một cụ già qua đường”, “cho tiền một người ăn xin” đã bị “biến tướng”, bị “diễn” nhiều quá, đến mức người ta không coi đó là hành động đẹp nữa, vì vậy mà lòng tốt dần mất đi.
Làm như Mạnh, ta còn có Phó (Quảng Ngãi) đã hi sinh để cứu học sinh đuối nước, còn có Tròn (Quảng Nam) cứu sống được 3 em đuối nước khác… Chúng ta còn nhiều, nhiều lắm những “người hùng” không cần bàn phím, nhưng họ đều không đủ thời gian nghĩ đến mạng sống chính mình.
Sau đó, họ trở về cuộc sống của chính họ, như Mạnh phải lái xe mưu sinh nuôi gia đình và con nhỏ. Thì tại sao ta phải xáo trộn đời sống riêng tư của Mạnh lên cho thỏa chí tò mò của chính chúng ta, rồi bới vết tìm những khuyết điểm để chê bai cho thỏa cái tính ích kỷ hẹp hòi?
Có bạn đã nói vui “Mạnh cứu một đứa bé rơi từ tầng 12 xuống, sau đó dân mạng “bắn” Mạnh lên tuốt tầng 12, từ đó, biết đâu, đạp Mạnh xuống mà không còn anh hùng nào bên dưới!”. Dù là nói vui nhưng biết đâu đó là sự thật, sự tàn nhẫn của lời nói, hậu quả của mạng xã hội đang đi quá đà trước một vấn đề đáng lẽ bình thường.
Ta hãy ngưỡng mộ Mạnh vì hành động đó, chỉ cần ngưỡng mộ để thức tỉnh máu nghĩa hiệp trong bản thân mình, đừng xáo trộn cuộc sống của Mạnh, đừng gọi điện thoại quá nhiều, đừng khai thác tới các thành viên trong gia đình Mạnh… Hãy để Mạnh là Mạnh, là một người bình thường trong cuộc mưu sinh, để sau này, Mạnh vẫn cứ ra tay hào hiệp nếu ai đó cần anh trong khả năng anh có thể, đừng làm anh sợ hãi sự phiền phức này mà chúng ta mất đi một người tốt trong tương lai.
Hãy trả Mạnh về với gia đình của mình, về làm bố của con gái, về làm chồng, làm con và làm một người bình thường giữa xã hội này với sự kính trọng của bao người.
NGUYỄN ANH ĐÀO