Từng là những gương mặt được tin tưởng tuyệt đối trên truyền hình – từ MC, BTV, đến chuyên gia đầu ngành – nay lại cùng xuất hiện trong một bê bối gây chấn động: quảng bá cho sản phẩm sữa giả với doanh thu hàng trăm tỷ đồng. Điều gì đã xảy ra sau những đoạn clip ngọt ngào và lời giới thiệu đầy tin tưởng?
Khi ánh hào quang trở thành “con dao hai lưỡi”, và niềm tin công chúng bị đem ra làm công cụ tiếp thị, liệu có ai thật sự vô can?
Vụ triệt phá đường dây sản xuất và phân phối gần 600 loại sữa giả với doanh thu hơn 500 tỷ đồng đang trở thành một trong những bê bối tiêu dùng lớn nhất trong những năm gần đây tại Việt Nam. Không chỉ dừng lại ở mức độ lừa đảo thương mại, vụ việc còn khiến dư luận phẫn nộ bởi sự xuất hiện của hàng loạt nghệ sĩ, MC, diễn viên và thậm chí cả chuyên gia dinh dưỡng trong các chiến dịch quảng bá cho sản phẩm vi phạm.
Từ chỗ là người truyền cảm hứng và đại diện cho các giá trị tích cực trong xã hội, giờ đây, nhiều gương mặt nổi tiếng đang đứng trước nguy cơ mất trắng niềm tin công chúng. Và điều đáng lo hơn cả – sự mất mát đó không chỉ dừng ở cá nhân họ, mà lan rộng ra toàn bộ môi trường truyền thông, quảng cáo và tiêu dùng.
Khi Hào Quang Nghệ Sĩ Trở Thành “Lá Bùa Niềm Tin” Cho Hàng Giả
Trong các quảng cáo cho sản phẩm sữa HIUP và nhiều loại sữa bột khác như Cilonmum hay Colosmulti Pedia Gold, người ta dễ dàng bắt gặp hình ảnh của MC Vân Hugo, BTV Quang Minh, diễn viên Doãn Quốc Đam, MC Hoàng Linh, NSND Hồng Vân, diễn viên Cát Tường, Lê Khánh, Thanh Hương… và cả PGS.TS Nguyễn Thị Lâm – một chuyên gia dinh dưỡng đầu ngành.
Không ít người tiêu dùng, nhất là các bậc phụ huynh và người cao tuổi, quyết định mua sản phẩm chỉ vì tin tưởng vào người nổi tiếng đại diện cho nhãn hàng. Ở đây, nghệ sĩ đã không còn đơn thuần là người làm nghề giải trí, mà trở thành “lá bùa” truyền niềm tin – một vai trò đầy rủi ro khi đặt không đúng chỗ.
Điều khiến công chúng phẫn nộ không chỉ là việc họ quảng cáo cho sản phẩm sai phạm, mà là cách họ phản ứng sau khủng hoảng. Một số chọn cách khóa bình luận, chia sẻ thông cáo chung chung từ nhãn hàng hoặc giữ im lặng hoàn toàn – càng khiến hình ảnh vốn được yêu mến giờ trở nên xa cách và thiếu trách nhiệm.
Trường hợp của MC Vân Hugo và BTV Quang Minh là ví dụ điển hình. Cả hai từng là biểu tượng của sự tử tế và truyền cảm hứng, nhưng lại xuất hiện trong một chiến dịch quảng cáo sản phẩm đã từng bị xử phạt. Sự thất vọng vì vậy càng lớn hơn gấp bội.
Còn với những nghệ sĩ im lặng như NSND Hồng Vân, MC Hoàng Linh, diễn viên Cát Tường hay Thanh Hương, sự im lặng ấy lại càng làm dư luận đặt câu hỏi: Liệu họ đang chờ “giông bão truyền thông” qua đi, hay thực sự không thấy mình có trách nhiệm gì?
Góc Nhìn Pháp Lý: Có Thể Không Phạm Luật, Nhưng Không Vô Can
Theo Luật Quảng cáo năm 2012 và Luật Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng, nghệ sĩ – dù không trực tiếp sản xuất hay bán hàng – vẫn có thể bị xử phạt nếu quảng bá sản phẩm sai sự thật, gây hiểu nhầm hoặc ảnh hưởng đến sức khỏe cộng đồng.
Tuy nhiên, hiện nay vẫn tồn tại khoảng trống pháp lý lớn trong việc quy định rõ ràng mức độ trách nhiệm của người nổi tiếng khi sản phẩm được quảng cáo bị phát hiện vi phạm sau đó. Điều này khiến nhiều nghệ sĩ “thoát án” về mặt pháp lý, nhưng lại “chịu án” trong lòng công chúng.
PGS.TS Nguyễn Thị Lâm xuất hiện trong video quảng cáo sản phẩm sữa. (Ảnh cắt từ clip).
Đặc biệt nghiêm trọng là trường hợp của PGS.TS Nguyễn Thị Lâm, người từng giữ vai trò quan trọng tại Viện Dinh dưỡng Quốc gia. Việc một chuyên gia có chuyên môn cao lại xuất hiện trong quảng cáo cho sản phẩm sau đó bị tố là sữa giả đã khiến không ít người đặt lại dấu hỏi về đạo đức nghề nghiệp của giới chuyên gia. Khi người dân không còn biết tin vào đâu – vào nghệ sĩ hay chuyên gia, thì hệ quả không chỉ là sự mất mát danh tiếng cá nhân, mà là mất đi nền tảng niềm tin của toàn xã hội vào hệ thống thông tin sức khỏe.
Luật có thể chưa xử, nhưng đạo đức xã hội và luồng dư luận đang làm nhiệm vụ ấy một cách mạnh mẽ. Đây chính là “tòa án công luận” – nơi mọi hành động, dù có hợp pháp, vẫn có thể trở thành sai lầm nếu thiếu sự thận trọng và trách nhiệm.
Bài Học "Đạo Đức" Đắt Giá Cho Tất Cả
Với nghệ sĩ và người nổi tiếng, việc đơn thuần viện lý do “chỉ là đóng quảng cáo theo hợp đồng” không còn đủ sức thuyết phục. Uy tín không thể được thuê mướn, và hình ảnh đại diện không chỉ là một dịch vụ thương mại – đó là một cam kết xã hội, một tuyên bố ngầm về niềm tin. Nhất là khi quảng bá cho các sản phẩm liên quan đến sức khỏe, trách nhiệm đạo đức của người nổi tiếng phải vượt xa giá trị của bất kỳ hợp đồng tài chính nào.
Chỉ cần một chút chủ quan trong việc lựa chọn sản phẩm, họ có thể vô tình trở thành người tiếp tay cho những sai phạm mà hậu quả vượt ngoài tầm kiểm soát. Khi hậu quả xảy ra, lời xin lỗi khó có thể xóa nhòa cảm giác bị phản bội từ phía công chúng.
Không chỉ nghệ sĩ, các chuyên gia – những người đại diện cho tri thức và chuyên môn – cũng cần nghiêm túc tự vấn lại vai trò của mình. Kiến thức khoa học không thể bị thương mại hóa một cách dễ dãi. Một phát ngôn sai lầm từ chuyên gia thậm chí còn để lại hậu quả nặng nề hơn cả nghệ sĩ, bởi nó đánh thẳng vào cốt lõi của niềm tin y tế, nơi người dân vốn gửi gắm hy vọng và sự an tâm.
Hàng ngàn hộp sữa bột giả các loại bị lực lượng chức năng thu giữ để phục vụ điều tra. Ảnh: Công an cung cấp
Về phía doanh nghiệp, sử dụng hình ảnh người nổi tiếng không thể là “tấm khiên” để che đậy chất lượng thực sự của sản phẩm. Một chiến lược truyền thông chỉ bền vững khi gắn liền với sự minh bạch, trách nhiệm và giá trị thực. Khi khủng hoảng xảy ra, chính doanh nghiệp sẽ là bên gánh chịu tổn thất lớn nhất – không chỉ về mặt kinh tế, mà còn về uy tín, thị phần và niềm tin người tiêu dùng.
Đối với công chúng, đặc biệt là người tiêu dùng, sự tỉnh táo là “liều vaccine” hiệu quả nhất trước “dịch bệnh truyền thông”. Niềm tin không nên trao trọn vẹn chỉ dựa trên danh tiếng hay hình ảnh nghệ sĩ. Mỗi người cần chủ động tìm hiểu, kiểm chứng thông tin, đọc kỹ nhãn mác và nguồn gốc trước khi sử dụng – nhất là với những sản phẩm ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe.
Vụ việc lần này là hồi chuông cảnh tỉnh – không chỉ cho vài cá nhân đang bị “réo gọi”, mà cho toàn xã hội. Trong bối cảnh truyền thông ngày càng phức tạp, uy tín, đạo đức và sự thận trọng phải trở thành nguyên tắc cốt lõi trong mọi hành vi quảng bá và tiêu dùng.
Chỉ một lời giới thiệu sai – dù vô tình – cũng có thể gây tổn thất không thể cứu vãn. Và một lần mất niềm tin – dù không cố ý – có thể đánh mất cả sự nghiệp và danh dự. Trong thời đại mà khán giả ngày càng tỉnh táo và đòi hỏi sự minh bạch, điều mà nghệ sĩ, chuyên gia hay doanh nghiệp cần giữ gìn nhất không phải là ánh hào quang, mà là sự chính trực lâu dài.
Đinh Toàn