Tôi là người không theo bất kỳ tôn giáo nào nhưng thường tìm hiểu về Phật giáo cũng như Công giáo. Cho nên bài viết này chỉ là góc nhìn nhân sinh thế tục, với mong muốn mọi người luôn sống "tốt đời đẹp đạo".
Tôi đã đọc một tư liệu Phật giáo nói về cái chết và sự sống. Tư liệu dẫn lời Đức Phật dạy, đời người mong manh, ngắn ngủi, chỉ vỏn vẹn trong hơi thở. Ai biết chắc mình sống được bao lâu? Tai nạn, bệnh tật, những bất trắc luôn rình rập, đe doạ mạng sống con người. Cho nên khi cái chết đến, chúng ta không thể hẹn lại ngày giờ, không thể dùng tiền bạc để mua chuộc, không thể dùng quyền lực để níu kéo.
Theo giáo lý của Phật, "Chết" là một trong mười đề mục quán niệm (thập niệm). Quán niệm cái chết để dừng lại những tham muốn, dục vọng, xả bỏ thù hận, oán hờn, dứt trừ kiêu căng, tự phụ… Quán niệm cái chết để biết tinh tấn tu hành cho mình và làm lợi ích cho tất cả chúng sanh. Đó là lý đó vì sao lời kệ: “Đại chúng đương cần tinh tấn, như cứu đầu nhiên, đản niệm vô thường, thận vật phóng dật" mà đệ tử Phật cần đọc tụng mỗi ngày để tu tập.
Với câu chuyện của "Sư Thích Minh Tuệ", tôi chưa có cơ hội để gặp trực tiếp Ông, chỉ theo dõi hành trình tu tập qua các báo trong nước và mạng xã hội. Trong đó, tôi đặc biệt chú ý đến clip khi "Sư Minh Tuệ" được hỏi, đại ý nếu có người xin nội tạng thì sao, Ông đã từ tốn: "Cho con 10 ngày để thanh lọc thân xác này rồi ai muốn lấy gì thì lấy...".
Rõ ràng với câu trả lời này, "Sư Thích Minh Tuệ" đã xác tín rằng con người rồi sẽ chết, thân xác rồi cũng mất. Có lẽ vì quán niệm được "sự sống sau cái chết" nên Ông đã rũ bỏ "tham, sân, si", dấn thân vào Phật đạo để hành tu đầu đà, mong hoàn thiện bản thân theo lời dạy của Đức Thích Ca Mâu Ni, đó là lòng bác ái với tất cả mọi người.
Tôi cũng từng đọc một ít tư liệu về Chúa Jesus, thỉnh thoảng nghe các linh mục thuyết giảng ở nhà thờ.
Tôi hiểu, Lễ Phục Sinh là kỷ niệm ngày vị ngôn sứ (Chúa Jesus) đã bị xử tử và sống lại của toàn thể tín đồ Thiên Chúa giáo. Người theo đạo tin rằng Chúa Jesus chết trên thập tự giá nhưng sau đó, từ cõi chết, Ngài đã sống lại và trở lên Thiên quốc trong khải hoàn ca.
Phục Sinh được xem là lễ của niềm hy vọng vì nhằm thời điểm mùa xuân trở lại với muôn loài. Tạo hóa diệu kỳ là vậy!
Về phần mình, tôi nghĩ rằng, đời người có "2 biến cố" đáng lưu tâm: Sinh ra và Chết đi.
Cho nên khoảng thời gian giữa Sinh và Tử (dù dài hay ngắn) là không quan trọng. Cái quan trọng chính là ta đã làm gì khi ở cõi tạm này, thiện lành hay ác nghiệp!
Đức Thích Ca Mâu Ni không bắt buộc chúng sinh cúng bái Ngài mà nên thực hành từ bi, bác ái. Chúa Jesus dạy các nhà truyền giáo không dẫn dụ tín đồ mà phải lấy tình yêu Thiên Chúa làm ngọn đèn chỉ dẫn cho mình và cho cộng đoàn.
Đức Phật Thích Ca và Chúa Jesus không còn tại thế nhưng sự sống của hai đấng tối cao này mãi vĩnh hằng.
Lê Trường